Tân Đế Vứt Bỏ Ta

Chương 8

27/11/2024 16:05

“Mặc Nhi, con là người thích phá án, vậy vị trí Thiếu khanh của Đại Lý Tự cũng là kế hoạch của con, trước mắt con đã bị c/ắt chức, sau này có kế hoạch gì không?” Mẹ ta hỏi.

“Mẹ đừng lo lắng, con tự có cách giải quyết.”

Đại ca ta ung dung đáp lại.

Mẹ ta thấy đại ca có dự định riêng như vậy cũng không hỏi thêm nữa.

Trước giờ y luôn tự có kế hoạch riêng, ba người chúng ta cộng lại cũng không bằng y.

“Còn ông thì sao? Thật sự không quay lại biên cương nữa à?” Mẹ quay sang nhìn cha: “Tuy ta cũng muốn ông ở nhà với mẹ con ta, nhưng ông đã bảo vệ bách tính ở đó hơn mười năm rồi. Mỗi lần về, ông cũng vẫn luôn canh cánh trong lòng. Giờ tên phế vật Sở Phong kia đã thật sự đã quay về, công khai đào ngũ. Chẳng phải sẽ nhiễu lo/ạn biên cương sao? Ông không lo lắng ư?”

Nói xong, mẹ như lại tự làm mình tức gi/ận: “Đúng là vừa muốn ông quản, lại vừa không muốn ông quản. Nghĩ đến việc ông giúp tên Tần Bách kia giữ giang sơn, ta gi/ận lắm. Nhưng nếu ông không đi, ta lại lo lỡ như biên cương thật sự xảy ra chuyện, ông sẽ day dứt, ân h/ận...”

Giọng mẹ đầy mâu thuẫn.

“Phu nhân không cần lo lắng.” Cha mỉm cười, nắm tay mẹ. Ông quay lại nhìn ta, thấy ta nhíu mày lo lắng, ông xoa đầu ta, nói: “Khanh Nhi cũng không cần lo lắng cho ta.”

“Biên cương đã có người giúp ta trông giữ.”

Cha rút tay về, vuốt râu, ánh mắt hạnh phúc đầy mãn nguyện, dường như rất hài lòng với người đó.

“Ai vậy?”

Mẹ tò mò hỏi.

“Là thế tử của Trấn Bắc Vương, Tần Ngật.”

Cha ta đáp.

“Là hắn ta?” Mẹ ngạc nhiên, nhưng ngay sau đó thở phào nhẹ nhõm: “Nếu có hắn ta ở đó, quả thật ông không cần phải quay về. Vậy thì tốt rồi.”

Tần Ngật?

Nghe cái tên này ta cảm thấy hơi quen, nhưng nghĩ mãi cũng không nhớ ra.

“Mẹ, mẹ không biết Sở Phong bị thương tự ý hồi kinh. Ở yến tiệc hôm nay làm sao mẹ lại chắc chắn mà đấu khẩu với Bạch Tâm Nhu ?”

Ta vẫn có chút nghi hoặc nên hỏi mẹ.

Ta cứ tưởng đêm qua mẹ đã tra hỏi cha và biết được tin tức.

Không ngờ bà cũng không biết.

“Chưa kể Đại ca con chưa bao giờ nói lời không chắc chắn, nếu như Bạch Tâm Nhu đứng trước mặt ta, cho dù ta không biết phải làm gì thì ta cũng sẽ không thể lộ ra sơ hở. Bà ta muốn lấn lướt ta cả đời này? Còn lâu mới có cửa!”

Mẹ cười nhạt.

Đột nhiên bà nhớ ra điều gì đó, lập tức đứng lên.

“Đúng, đúng, đúng, ông trời thật sự có mắt. Ta phải ra ngoài m/ua ít đồ về để ta nay thắp hương tạ lễ.”

Nói rồi mẹ liền sải bước đi ra cửa.

Cha theo sau bà, nhưng bị mẹ đuổi về: “Ông không phải nói mình bị đ/au sao? Giờ mà ra ngoài, chẳng phải muốn người khác bắt được nhược điểm để tố ông phạm ta khi quân à?”

“Ta có thể cải trang...”

“Thôi ngay! Ta đếm đến ba, nếu ông còn dám lượn qua lượn lại trước mặt ta, nguyên tháng này đừng hòng bước vào phòng ta!”

Vừa nghe mẹ nói xong, cha đã biến mất không thấy bóng dáng...

Mẹ ta ra ngoài, trong sân yên tĩnh hẳn, ta cảm giác có ai nhìn mình chằm chằm từ phía sau, quay đầu lại: “Đại ca?”

Đại ca nhìn ta chằm chằm, rồi khẽ lẩm bẩm: “Thế tử Trấn Bắc Vương.”

Ta bối rối nhìn đại ca.

Đại ca thấy ta ngơ ngác, ánh mắt chợt lóe lên điều gì: “Không sao, về phòng chơi đi.”

Ta...

Phải làm sao đây, ta thật sự muốn hét lên vào tai đại ca rằng ta đã lớn rồi!

...

Tin tức Sở Phong không quan tâm đến dân chúng và quân đội ở biên cương, tự ý chạy về kinh truyền ra ngoài, khiến gần như toàn bộ các võ quan trong triều cùng nhau dâng sớ chỉ trích hắn ta, đồng thời yêu cầu Tần Bách phải trừng trị nghiêm khắc.

Nhưng không rõ Sở Huỳnh đã dùng cách gì, Tần Bách lại để vụ việc lắng xuống.

Chỉ bắt Sở Phong bị cấm túc ba tháng ở nhà.

Điều này làm các võ quan tức gi/ận không thôi, họ m/ắng hắn hồ đồ, thậm chí Sở Huỳnh cũng bị gọi là “họa phi”.

Tuy nhiên, tất cả những lời mắ/ng ch/ửi này chỉ thầm lặng diễn ra.

Nhưng cũng vì không công khai nên càng khó nghe, bởi các võ quan vốn không ngại nói thẳng, lời lẽ càng trở nên khó nghe hơn

Còn các quan văn, mỗi người như một mũi tên đ/ộc, lời trong tấu chương như tuyết bay vào cung.

Mỗi từ trong tấu chương đều rất uyển chuyển, nhưng ý tứ lại khiến Tần Bách và Sở Huỳnh bị châm chọc đến không ngẩng mặt lên nổi.

Sở Huỳnh bị m/ắng đến mức không dám ra khỏi cửa cung.

Tần Bách, thân là hoàng đế, không thể trốn tránh, chỉ có thể nghiến răng chịu đựng.

Nghe nói chén trà trong Ngự thư phòng ngày nào cũng phải thay mấy đợt, chưa được bao lâu đã nghe thấy tiếng chén vỡ.

Còn Sở Kiệt, hình như thật sự đã bị dọa ngốc.

Nghe lời từ gia nhân nhà hắn ta truyền ra, Sở Kiệt cứ túm người trong phủ, bất kể nam nữ, gặp ai cũng gọi là cha, nhưng không bao giờ gọi cha ruột mình là cha. Điều này khiến Sở Thượng thư tức đến thổ huyết.

Sở Thượng thư ra lệnh trói hắn ta lại.

Thái y viện nói chỉ có thể điều trị từ từ, không chắc khi nào hắn ta mới nghĩ thông và hồi phục.

Trong kinh thành, khắp nơi đều bàn tán chuyện nhà họ Sở, Bạch Tâm Nhu lúc đầu còn ra lui ta mấy cửa hàng, nhưng sau đó cũng đóng cửa không ra ngoài, tính ra đã gần một tháng.

Nhờ vậy, mẹ ta được lợi không ít, không có kẻ th/ù truyền kiếp, cửa hàng của mẹ ta làm ăn phát đạt hơn, mỗi ngày tâm trạng cũng vui vẻ hẳn.

“Phu nhân, phu nhân của Hộ Bộ Thượng thư đến, đang cầu kiến ở ngoài cửa.”

Buổi trưa, ta đang cùng cha luyện quyền trong sân thì quản gia đến báo.

Mẹ ta đang ngồi uống trà dưới gốc cây, nghe vậy liền nhíu mày hỏi:

“Bà ta đến làm gì?”

“Bà ấy nói đến để xin lỗi phu nhân.”

“Xin lỗi?” Mẹ ta cười khẩy: “Đúng là mặt trời mọc từ đằng Tây, vừa hay dạo này Bạch Tâm Nhu không ra ngoài gây chuyện, ta rảnh rỗi không có việc làm. Để bà ta vào, ta muốn xem bà ta định giở trò gì.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
6 Ngọc Vỡ Chương 19
7 10 năm vây hãm Chương 10
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi cha mẹ chiếm đoạt tiền bồi thường của tôi

Chương 7
Sau khi bị tai nạn xe hơi dẫn đến liệt toàn thân, tôi nhận được khoản bồi thường 2,3 triệu. Bố mẹ khuyên tôi: "Bình Bình, số tiền này bắt buộc phải để chúng ta giữ. Nếu không, đợi sau này con gả đi, khoản tiền này sẽ trở thành của nhà chồng hết, chẳng phải phí hoài cho người ngoài sao?" Tôi nằm liệt trên giường không thể cử động, ngay cả sức để tranh cãi cũng không còn. Đêm hôm đó, vị hôn phu gửi một tin nhắn hủy hôn, cắt đứt hoàn toàn hy vọng cuối cùng của tôi. Họ đưa tôi về quê, dùng số tiền đó xây cho em trai một căn nhà bốn tầng, mua một chiếc xe 400 ngàn, còn cưới cả vợ cho nó. Họ cầm tiền trợ cấp người khuyết tật của tôi đi du lịch, rồi nhốt tôi một mình trên tầng 4. Cuối cùng, tôi bị bỏ đói đến chết. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trùng sinh trở về đúng ngày xảy ra tai nạn.
Hiện đại
Trọng Sinh
Gia Đình
0
Gả Thay Chương 6