Lời Thổ Lộ Thầm Lặng

Chương 5

06/12/2024 18:17

05

Chuyện đêm qua tôi không muốn nhớ lại.

Tôi không bao giờ ngờ được, Thẩm Gián lại phát đi/ên lên hệt như một kẻ bi/ến th/ái.

Nhưng cũng may là đồ vật trong phòng không đầy đủ, cho nên cậu không thể làm được tới bước cuối cùng.

Tối qua Thẩm Gián b/ắt n/ạt tôi mấy lần, thấy tôi không còn sức để vùng vẫy thì mới bằng lòng buông tha tôi.

Lúc trời sáng, nhân lúc Thẩm Gián đi tắm, tôi rời khỏi nhà với vẻ xám xịt.

Trên đường lái xe về chung cư, tôi tức gi/ận cắn ngón tay.

Nếu hôm qua tên s/úc si/nh này thật sự làm được, tôi nhất định sẽ báo cảnh sát và để cậu ăn cơm nhà nước bằng mọi giá.

Trở về chung cư riêng, tôi lập tức đi tắm, ở nhà suy sút mấy ngày.

Sau khi kết thúc kỳ nghỉ hè, ông già gọi điện bảo tôi về nhà và đến trường cùng Thẩm Gián.

Không đợi ông ấy nói xong tôi đã cúp máy.

Nhắc tới cái tên này là tôi gi/ận đến ngứa răng.

Thẩm Gián có tay có chân, cũng đâu phải không thể tự đi được.

Tôi thu dọn đồ đạc, đặt vé máy bay quay lại trường.

...

Lễ khai giảng của đại học Lan Thông rất náo nhiệt.

Thẩm Gián vậy mà lại lên bục phát biểu với tư cách là sinh viên xuất sắc.

Thành tích của cậu luôn rất tốt, nhưng mà lại bị vướng môn tiếng Anh, bởi vì thính lực của cậu không được tốt.

Lúc đi ngang qua sân thể dục, có mấy nam sinh đang thì thầm to nhỏ ở hàng ghế sau.

"Đó chính là Thẩm Gián, nghe nói điểm thi đại học môn toán và môn hóa của cậu ta đạt điểm tuyệt đối."

"Giỏi như vậy à, thế tại sao lại vào trường này, chỉ cần nhón chân một cái là có thể đến kinh đô mà không phải sao?"

"Ai mà biết, cậu ta là người bị đi/ếc, vậy mà có thể thu hút nhiều nữ sinh như thế, chắc mấy nữ sinh đó không biết chăm sóc người khuyết tật vất vả cỡ nào đâu nhỉ?"

Một số người cười lớn, trong mắt có chút kh/inh thường.

Tôi nhíu mày, tiến lên đạp nam sinh kia một cước.

"Bị đi/ếc còn thi được điểm cao hơn mày, sao mày không tự xem lại mình đi?"

"Mẹ nó anh là ai? Ai mượn anh lo?"

"Nhà tao bên bờ biển, cho nên lo được rất nhiều."

Tôi sửa lại tay áo, nghiêng đầu cười.

"Sao hả, muốn đá/nh một trận à?"

Ánh mắt của mấy nam sinh ở đối diện trở nên do dự và e dè.

Một là bởi vì bọn họ là tân sinh viên, còn tôi là đàn anh năm ba.

Hai là bởi vì phía sau tôi có đám đồng bọn trong phòng Studio đi theo, bọn họ có quá ít người, đá/nh không lại.

Mấy nam sinh kia chạy mất dép, bạn cùng phòng Trần Dịch khoác vai tôi.

"Anh Quân này, sao đột nhiên cậu lại đổi tính vậy, trước đây không phải cậu rất gh/ét em trai mình sao, sao hôm nay lại ra mặt giúp cậu ta thế?"

"Không phải, tôi chỉ là không thích có người nói này nói nọ về người khuyết tật mà thôi."

Mặt tôi vô cảm quay về phòng Studio.

Tôi học khoa máy tính, cho nên tôi và các bạn cùng phòng cùng với một vài người bạn đã sáng lập một căn cứ game.

Game đ/ộc lập đầu tiên do chúng tôi phát triển đã nhận được hưởng ứng rất tốt từ thị trường, xem như có sự khởi sắc.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi giải nghệ, bí mật về những bộ quần áo độc hại của cô bạn cùng phòng tằn tiện bị phơi bày

Chương 9
Bạn cùng phòng của tôi là một "người tiên phong của chủ nghĩa tiết kiệm" cuồng tín. Trước đêm hội chào tân sinh viên dịp Trung thu, cô ta tự ý trả lại bộ trang phục biểu diễn mà chúng tôi đã thuê. Thay vào đó, cô ta mua một đống vải thô sợi hóa học kém chất lượng với giá mười mấy tệ một mét. "Sinh viên thì nên giữ vẻ chất phác của sinh viên, mấy bộ đồ lòe loẹt kia đều là cái bẫy của tư bản. Chúng ta mặc thứ này lên sân khấu mới thể hiện được tinh thần chịu thương chịu khó." Kiếp trước, vì muốn giữ đại cục, tôi đã miễn cưỡng mặc nó vào, kết quả là thuốc nhuộm kém chất lượng khiến tôi bị viêm da tiếp xúc cấp tính, khắp người nổi mẩn đỏ nên đành lỡ mất buổi biểu diễn. Trong khi đó, cô ta lại mặc bộ giẻ rách đó mà nổi bật trước toàn trường, sau đó còn đăng bài lên trang confession của trường, ám chỉ tôi là kẻ hám giàu chê nghèo, cố tình giả bệnh để bỏ diễn. Hai bạn cùng phòng khác cũng bị lây bệnh ngoài da, vậy mà vẫn bao che cho lời nói dối của cô ta. Tôi đã phải rất vất vả mới chứng minh được sự trong sạch của mình, nhưng cuối cùng lại bị kẻ theo đuổi cực đoan của cô ta lái xe tông chết. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về đúng cái ngày cô ta ném đống vải thô kém chất lượng đó lên bàn tôi. Cô ta lén lút dùng điện thoại chĩa vào tôi, ánh mắt đầy mong đợi hỏi: "Ai cũng mặc được cả, cậu sẽ không chê vải này rẻ tiền chứ?"
Sảng Văn
Báo thù
Vườn Trường
0