Ngày hôm sau tỉnh dậy, bóng dáng anh ta đã bốc hơi mất tăm, ngủ với tôi xong thì xách quần chạy thẳng.
Càng nghĩ tôi lại càng tức đi/ên lên được!
Kéo lê thân tàn m/a dại mỏi nhừ khó nói thành lời, tôi lầm bầm ch/ửi thề rồi lò dò lết khỏi giường.
Màn hình điện thoại hiển thị một nùi cuộc gọi nhỡ từ trợ lý, liếc mắt nhìn đồng hồ mới phát hiện đã sắp 11 giờ trưa rồi.
Tên đàn ông chó má, phá hỏng cả tiền đồ của bà đây!
Tôi ngáp một cái thật dài, lê lết vào phòng tắm đá/nh răng rửa mặt.
Vừa soi gương mới chợt phát hiện ra, trên cổ tôi đang đeo một sợi dây chuyền sáng lấp lánh, viên kim cương màu xanh lam khổng lồ tỏa ra ánh sáng rực rỡ chói lóa.
Ngay lúc tôi còn đang thắc mắc, điện thoại bỗng vang lên cuộc gọi đến từ Lục Cảnh Châu.
"Dậy rồi à?" Nghe giọng có vẻ tâm trạng anh ta đang rất vui vẻ.
"Ừm..." Tôi hắng giọng lấy lại chất giọng đang khản đặc của mình rồi ậm ừ đáp.
"Em thích sợi dây chuyền đó chứ?" Anh hỏi.
Tôi đưa tay chạm vào sợi dây chuyền đậm mùi tiền này, trong lòng bất giác thốt lên một câu cảm thán: Kim cương đẹp thật đấy nha.
Thế nhưng khi ánh mắt va phải những dấu vết ám muội chằng chịt quanh cổ, cơn tức gi/ận lại từ đâu xông thẳng lên n/ão.
"Không thích!"
"Anh thấy đẹp lắm mà."
"Đó là do mắt thẩm mỹ của anh quá tồi." Tôi nhịn không được bèn lên tiếng mỉa mai.
"Hờ, tồi làm sao bằng mắt thẩm mỹ của em được." Anh ta lập tức phản bác.
Mắt thẩm mỹ của tôi tồi á? Mắt tôi tồi ở cái chỗ nào cơ chứ!
Tôi hậm hực ngắt điện thoại, lại phải tiếp tục vác cái thân tàn tạ đi làm.
Vừa bước ra cửa, tôi đã thấy một đám người đang hì hục bận rộn ngoài hoa viên phía sau nhà.
"Mọi người đang làm gì thế này?"
Chương 7:
"Thưa phu nhân, ông chủ bảo phải trồng kín hoa hồng trong vườn ạ."
Người thợ đứng đầu nhóm lên tiếng giải thích.
"Có bị dở hơi không vậy, giữa mùa đông giá rét đi trồng hoa hồng á?"
Mặt tôi hiện lên cả rổ dấu chấm hỏi to đùng.
"Ông chủ bảo, có thể xây luôn một nhà kính trồng cây ạ."
Được thôi, anh đỉnh rồi.
Sau khi bù đầu hoàn thành xong công việc của một ngày, tôi liền phi thẳng đến chỗ cô bạn thân.
Vừa nhìn thấy sợi dây chuyền trên cổ tôi, cô bạn thân đã không nhịn được mà lên tiếng trêu chọc.
"Ây da da, đây chẳng phải là sợi dây chuyền át chủ bài trong buổi đấu giá mấy hôm trước sao? Hóa ra là đại tổng tài Lục m/ua về để nịnh vợ à nha~"
Ánh mắt chợt khựng lại, cô nàng bỗng chỉ tay vào một vệt đỏ trên cổ tôi, "Khoan khoan khoan... Thẩm Tiểu Từ, cái gì đây hả?"
"Hai người——lên giường rồi à?"
Tôi cắn răng gật đầu cái rụp.
"Vãi chưởng, tiến triển thần tốc thế, dạo trước chẳng phải anh ta còn giả vờ làm liệt nam tri/nh ti/ết, sống ch*t không chịu sao?"
"Cứ nghĩ đến chuyện này tao lại lộn cả ruột..." Tôi hầm hực ch/ửi thề, "Lúc trước tao cứ đinh ninh là lão ấy 'yếu', hôm qua mới phát hiện ra..."
"Phát hiện ra cái gì?"
"Khỏe như trâu ấy..."
Tao suýt bị lão hành cho ch*t đi sống lại luôn...
"Ái chà chà chà~ Mau kể chi tiết 10 nghìn chữ ra đây cho tao nghe nào!"
Tôi không nhịn được mà xả hết một tràng dài với cô bạn thân về những trải nghiệm hãi hùng ngày hôm qua.
Cô bạn thân nghe xong thì cười ngặt nghẽo đến mức lăn lộn cả ra ghế.
"Đàn ông mà gh/en t/uông đúng là buồn cười ch*t mất thôi."
"Tao với Mạnh Khiêm có gì với nhau đâu chứ, vả lại, anh ta lấy tư cách gì mà gh/en?" Tôi cạn lời đến cùng cực.
Cô bạn thân đ/ập đùi cái đét:
"Chị em ạ, Lục Cảnh Châu không phải là yêu thầm mày đấy chứ? Hồi xưa hai người cũng là bạn học mà?"
"Không có mùa xuân ấy đâu, hai đứa tao còn chưa nói với nhau được quá hai câu." Tôi lập tức lắc đầu phủ định.
Dẫu hồi đó học chung lớp với Lục Cảnh Châu, nhưng con người anh ta tuy học giỏi thật đấy, chứ tính tình thì chảnh chọe muốn ch*t, mắt lúc nào cũng để trên đỉnh đầu.
Hơn nữa, lần nào anh ta cũng chễm chệ ở ngôi thủ khoa khối, còn tôi ngậm ngùi xếp thứ hai, tôi h/ận không thể ăn tươi nuốt sống anh ta cho hả gi/ận.
Lần duy nhất có dính líu đến nhau, là do tôi đã nhận nhầm anh ta thành Mạnh Khiêm.
Dáng người và ngũ quan của anh ta và Mạnh Khiêm có nét khang khác giống nhau, chỉ là tính cách của hai người này lại nằm ở hai thái cực hoàn toàn đối lập.
Gu của tôi là kiểu con trai ấm áp dịu dàng như Mạnh Khiêm, còn cái loại vừa chảnh vừa lạnh lùng như anh ta, chỉ có mấy đứa con gái bị úng n/ão vì tình yêu mới đ/âm đầu vào thôi.
Còn về cơn đi/ên ngày hôm qua của anh ta, có lẽ là do cái thói chiếm hữu của đàn ông đang làm lo/ạn mà thôi.
"Tao ứ tin đâu, bằng kinh nghiệm chinh chiến tình trường nhiều năm của tao, tao cá chắc Lục Cảnh Châu có tình ý với mày." Cô bạn thân lắc lắc ngón tay phân tích như một chuyên gia.
"Anh ta thích tao mà ngày cưới lại cấm tao động vào người à! Đã vậy còn dám diễn trò giả heo ăn th!t hổ, mày xem con người này có thâm hiểm không cơ chứ. Không được, đêm nay tao sẽ ngủ ở nhà mày!"
Tôi nằm ườn ra ghế sofa, chuẩn bị giở thói ăn vạ để ăn bám nhà cô bạn thân.
"Thôi xin mày, chị em còn đang mỏi mắt chờ mày ba năm ẵm hai đứa đây này. Với lại, mày không thấy gu này quá hạp nhãn mày à, quả thực là phiên bản nâng cấp cực xịn của 'ánh trăng sáng' trong lòng mày đấy. Còn không mau xách mông về nhà mà tận hưởng đời sống 'tình' dục viên mãn đi~"
"Không về là không về."
Dẫu rằng tôi có mê mẩn khuôn mặt của Lục Cảnh Châu thật đấy, nhưng ngay lúc này đây cứ hễ nghĩ đến cảnh tối qua anh ta phát đi/ên hànhz hạz tôi mãi tới nửa đêm, tôi lại chùn bước sợ hãi...
Nằm ườn chưa được bao lâu, Lục Cảnh Châu thế mà lại gọi điện đến.
"Sao còn chưa chịu về nhà hả?"
"Hôm nay tôi sẽ ngủ lại nhà bạn."
"Bạn nào? Nam hay nữ?"
Tôi: "..."
"Con gái, anh không biết đâu."
"Lâm Tinh chứ gì?"
"À ừ..."
Sao anh ta lại biết nhỉ...
"Ông nội bảo ngày mai về nhà chính ăn cơm, tôi qua đón em."
"Được rồi..."
Chương 8: