Miếu Xà Thần

Chương 1

03/01/2024 18:00

Ở trong làng, mỗi thiếu nữ đến mười tám tuổi đều sẽ biến mất một cách kỳ lạ.

Tôi tưởng rằng bọn họ được gả tới những làng bên cạnh hoặc là bị b/ệnh nằm ở nhà.

Nhưng sau khi tôi mười tám tuổi mới biết được, thì ra bọn họ đều bị bố mẹ của mình đem đi h/iến t/ế.

Mà năm nay đã đến lượt tôi.

___

Ngày sinh nhật mười tám tuổi, còn khoảng hai mươi ngày nữa là đến ngày tôi thi đại học.

Bố tôi đột nhiên gọi điện thoại cho tôi: “Ngọc à, lâu rồi mày còn chưa về nhà. Sinh nhật có phải nên về đây tổ chức không?”

Tôi vừa định nói không.

Hình như bố tôi biết tôi muốn nói điều gì, đột nhiên gằn giọng: “Hứa Ngọc, nếu như mày còn không về thì bố mày là tao sẽ đá/nh em gái của mày.”

Phía bên kia là tiếng khóc thút thít của em gái.

Sức khỏe của em ấy yếu nên khi khóc tiếng cứ như con mèo con vậy.

“... Con biết rồi.” Tôi xin cô giáo nghỉ học, dự định chiều sẽ trở về làng.

Khi viết giấy phép, cô giáo đột nhiên nói: “Nghe nói dạo gần đây làng của em rất bất ổn.”

Bất ổn sao?

Mấy tháng nay tôi đều ở trong trường trung học của thị trấn để đi học, cũng rất lâu không để ý đến làng như thế nào rồi.

Cô giáo ký tên lên giấy phép, ánh sáng buổi trưa bị rèm cửa ngăn cách ở bên ngoài, chỉ còn lại cô giáo ngồi trong bóng râm. Người phụ nữ thường ngày hoà nhã này ngẩng đầu lộ ra một nụ cười mỉm cứng đờ vô h/ồn với tôi: “Em về đi rồi sẽ biết.”

Tôi ngồi xe buýt, mùi của xăng nồng khiến cho tôi vô cùng đ/au đầu.

Nhưng thứ gh/ê t/ởm hơn là ánh mắt của người tài xế đang nhìn tôi, anh ta nhìn rồi hé miệng lộ ra hàm răng vàng: “Em gái, đã đủ mười tám tuổi chưa?”

Tôi không dám trả lời.

Người tài xế vừa ngân nga hát vừa cười, lời bài hát anh ta ngân nga khá hoang đường: “Mười tám tuổi, làm cô dâu của ai, cùng ai lên giường tân hôn, sinh ra con nhà ai, lại ra cho người chồng già nào?”

Trong chiếc xe buýt còn có mười mấy người đàn ông.

Trong số bọn họ có người già, có thanh niên, còn có trẻ em.

Nghe thấy lời của người tài xế, họ đều nhìn về phía tôi.

Khuôn mặt người nào cũng nở ra nụ cười: “Mười tám tuổi, mười tám tuổi.”

Tôi cảm thấy rợn tóc gáy, xe vừa dừng lại tôi đã ôm cặp nhanh chóng trốn xuống xe.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
50.67 K
2 Bên vực thẳm Chương 6
4 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
7 Thịt Tiên Chương 15
8 U U Lục Minh Chương 30.
12 Âm Trầm Châu Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm