Chiếc cúc áo màu đỏ sẫm

Chương 12

17/02/2025 19:47

Tôi cảm thấy mặt mình ươn ướt.

Giống như có nước mưa rơi xuống mặt tôi.

"Ở đây còn có một người sống, là người sống!"

Tôi nghe được một giọng nói phấn khởi.

Khát, rất khát.

Trên dưới cả người đều rất đ/au đớn.

Cơ thể rất nặng.

Rất khó chịu.

Tôi gắng gượng mở hai mắt, nhìn thấy rất nhiều người.

Bọn họ đang chuyển những tảng đ/á đ/è lên ng/ười tôi đi.

Tôi được ai đó bế lên.

Tôi nhìn thấy xung quanh đều là tòa nhà đổ nát, rất nhiều người không thể nhận dạng được đang nằm trên mặt đất.

Trong số đó có hai người bạn cùng phòng của tôi.

Cổ của họ bị đ/è đến biến dạng, nhưng mắt vẫn nhìn theo hướng tôi.

Tôi được đưa đến b/ệnh viện, rất nhiều người đến.

Bố mẹ tôi nắm lấy tay tôi, khóc nấc.

Tôi muốn bảo họ đừng khóc nhưng cổ họng tôi lại vô cùng đ/au.

Bác sĩ nói với tôi, tôi là một người may mắn.

Một tuần trước, huyện tôi ở xảy ra lở núi.

Mà trường học của tôi đều bị ch/ôn trong đống đổ nát.

Ngoại trừ tôi, không có ai may mắn sống sót.

Tôi im lặng rất lâu, cuối cùng khàn giọng hỏi: "Bố, mẹ, hai người biết Tú Châu là ai không?"

Bàn tay nắm lấy tay tôi của mẹ trở nên r/un r/ẩy.

Bà ấy nói cho tôi biết sự thật trong kí ức đã bị tôi quên mất.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thủ khoa bị đánh tráo, tôi lật tung tiệc mừng công

Chương 20
Tôi đỗ thủ khoa toàn tỉnh kỳ thi năng khiếu biên đạo, điểm văn hóa cũng vượt ngưỡng xét tuyển của Đại học Truyền thông Trung Quốc (CUC) tới 50 điểm. Thế nhưng, cho đến ngày cuối cùng của đợt xét tuyển bổ sung, tôi vẫn không nhận được thông báo trúng tuyển nào. Ngược lại, cô em gái kế chỉ đạt 317 điểm văn hóa lại nhận được giấy báo nhập học của CUC. "Sui Sui! Ra lấy hàng chuyển phát nhanh đi!" tiếng mẹ tôi, bà Lưu Mai, vọng từ phòng khách vào. Tôi lau nước mắt, cúi đầu bước ra ngoài. Hộp chuyển phát rất mỏng, người gửi là Sở Giáo dục và Khảo thí tỉnh, còn người nhận ghi tên Khương Tình. Tôi cứ ngỡ đó là giấy báo của trường cao đẳng mà nó vẫn hay nhắc tới, nên tiện tay cầm kéo cắt ra. Tờ giấy báo nhập học màu đỏ chót trượt ra ngoài. Sáu chữ "Đại học Truyền thông Trung Quốc" mạ vàng đập vào mắt tôi. Theo phản xạ, tôi lật mở trang trong, ánh mắt dán chặt vào dòng số báo danh. Đó chính là số báo danh mà tôi đã thuộc lòng hàng trăm lần, là dòng số tôi luôn viết trên bìa tất cả tài liệu ôn thi. Vậy mà giờ đây, nó lại đang được in rành rành phía sau cái tên Khương Tình.
Sảng Văn
0