Anh em nhà cho Beagle

Chương 6

02/02/2026 16:09

Lúc đó Lê Tùng đã nhảy dựng lên phản đối kịch liệt.

Tôi và Phó Yến còn chưa kịp kết hôn, cậu ấy đã trở thành bạch nguyệt quang, tình nhân nhỏ của Phó Yến, đóa hoa cao ngạo chỉ có thể nhìn từ xa.

Chuyện này khiến tất cả chúng tôi đều chấn động.

Một là vì Lê Tùng tuy từ nhỏ đã không nghe lời, nhưng điều kiện rất tốt, cao ráo, ngoại hình đẹp, mười mấy tuổi đã lăn lộn trong giới giải trí. Chúng tôi đều mặc nhiên cho rằng sau này cậu ấy nhất định sẽ phân hóa thành một Alpha ưu tú.

Hai là ai cũng biết Lê Tùng rất kén chọn, lăn lộn trong giới giải trí lâu như vậy mà vẫn đ/ộc thân không phải vì điều kiện kém.

Một phần là do thế lực nhà họ Lê quá lớn, phần khác là vì cái miệng của Lê Tùng thật sự rất đ/ộc.

Không biết bao nhiêu người muốn tiếp cận cậu ấy đã bị châm chọc m/ắng mỏ đến x/ấu hổ bỏ đi.

Tôi từng nghĩ thầm, may mà không ai lại gần được cậu ấy, không thì với cái miệng ấy, hôn một cái chắc sẽ bị nhiễm đ/ộc mà ch*t.

Tôi nghe thấy tiếng mở cửa bên kia điện thoại, có lẽ Lê Tùng đã lái chiếc Cullinan phô trương của mình tới rồi. Nhưng mà ngôi sao lớn Lê vẫn không quên vừa khởi động xe vừa ch/ửi tôi:

"Lê Ngật! Lê Ngật! Lê Ngật! Mau lên tiếng đi! Anh đang làm cái gì vậy? Sáng sớm đã dậy vận động với Phó Yến rồi hả? Được, tôi hiểu rồi, anh chờ đó! Tôi mà không vặn cổ anh xuống tôi không họ Lê!”

Tôi bị cậu ấy lải nhải đến mức choáng váng, hồi lâu mới lấy lại tinh thần.

"Cậu hai Lê, ngôi sao lớn Lê, tiểu tam nổi danh trong ngoài giới nhà em, đừng quên anh vẫn là anh trai của em. Em cứ càn quấy như thế, sớm muộn gì anh cũng sẽ mách mẹ."

Lê Tùng ngừng một chút, nghiến răng nói: "Anh trai gì chứ? Không phải ruột thịt, đừng có quên anh chỉ là con nuôi!"

Tôi còn muốn tranh luận với cậu ấy, dù là con nuôi hay không thì tôi vẫn đứng cùng cậu ấy trong một cuốn sổ hộ khẩu, vẫn mang họ Lê.

Nhưng cậu ấy không cho tôi cơ hội.

Trực tiếp cúp máy.

Tôi thở dài bước xuống lầu.

Không ngờ lại thấy Phó Yến.

Đúng là chuyện lạ, không nói đến việc anh ta gần như không bao giờ ở nhà, chỉ riêng cái ôm hôm qua của tôi thôi, hành tây cũng đủ tiễn anh ta vào bệ/nh viện rồi.

Rốt cuộc là chuyện gì khiến anh ta rảnh rỗi đến mức sáng sớm đã chờ dưới lầu?

"Em tỉnh rồi?"

Anh ta nhìn tôi, đứng dậy.

Tôi gật đầu, tự vào bếp lấy bánh mì.

Khoảng thời gian trước và sau kỳ phát tình, tôi chưa bao giờ để người ở lại biệt thự.

Phát tình là từ rất nguy hiểm, cho dù là nhân viên Beta, tôi cũng không hoàn toàn yên tâm.

Tôi cười với Phó Yến: "Tổng giám đốc Phó có việc gì sao?"

Phó Yến nhìn tôi ngồi xuống bàn ăn, dừng một chút rồi cũng theo tôi ngồi xuống.

“Em không chuẩn bị bữa sáng cho anh à?”

Tôi liếc nhìn anh ta, gương mặt đầy vẻ "anh không sao chứ?".

"Anh muốn ăn sáng ở đây?"

Mặt Phó Yến tối sầm lại: "Đây cũng là nhà anh."

Tôi gật đầu, nhớ ra đây đúng là tài sản của nhà họ Phó.

“Cố thêm hai tháng nữa là của tôi rồi.”

Tôi không ngẩng đầu, ực ực uống sữa.

Phó Yến nhìn tôi.

“Anh quên rồi à? Ông nội anh từng hứa với em, chỉ cần kết hôn đủ ba năm, căn nhà này sẽ thuộc về em. Sắp rồi, qua tuần này là còn chưa tới hai tháng nữa đâu.”

Tôi đắc ý cười nheo cả mắt.

Tôi thật sự rất thích căn nhà này.

Cách trang trí, vị trí thậm chí hàng xóm đều hợp gu tôi.

Chỉ tiếc Phó Yến không thích nơi này, anh ta chê một bên là gã đồ tể thích săn b/ắn, bên kia là một chị trung niên hơi th/ần ki/nh, thích nói chuyện với hoa.

Anh ta luôn cho rằng hàng xóm của mình phải là tinh anh thương trường, không thì cũng phải là nhân vật nổi tiếng xã hội.

Anh ta coi thường những người này, cũng như coi thường tôi, một đứa con nuôi của nhà họ Lê.

Sau này tôi nghĩ rất lâu, mọi phương diện của tôi đều khá tốt, sau khi phân hóa cũng được xem là Omega chất lượng cao.

Nhà họ Lê coi trọng tôi, nhà họ Phó cũng quý mến tôi.

Thời đi học thành tích tốt, sau khi kết hôn dù là quản lý công ty hay giao tiếp xã hội, hiếm ai có thể bắt bẻ được.

Vậy mà Phó Yến vẫn gh/ét tôi.

Thậm chí anh ta biết rõ người anh ta thích là em trai tôi.

Vậy mà vẫn sống ch*t theo đuổi công khai suốt ba năm trời.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Phí khám Beta không bao gồm dịch vụ tư vấn tâm lý.

Chương 23
Tôi từng chết một lần. Trực liền ba mươi sáu tiếng, tim ngừng đập, gục xuống hành lang phòng cấp cứu. Trong tay vẫn nắm chặt hộp sữa dâu chưa kịp mở. Mở mắt ra lần nữa, tôi trở thành một bác sĩ quân y Beta – kiểu người mờ nhạt nhất trong bệnh viện quân khu. Không ngửi được tin tức tố, cũng không bị nó chi phối. Trong cái thế giới tôn sùng Alpha này, tôi gần như là một “tấm khiên sống”. Cho đến khi tôi được cử đi thay băng cho Alpha nguy hiểm nhất toàn quân khu. Ai cũng sợ hắn. Tin tức tố của hắn khiến Alpha khác theo bản năng mà lùi lại, khiến Omega ngất ngay tại chỗ, còn Beta thì nôn mửa không ngừng. Nhưng khi tôi đẩy cửa phòng bệnh, hít một hơi... Chẳng có gì cả. “Hình như chỉ có gió… Không biết có phải do điều hòa không.”
2.21 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Yêu Hậu Nằm Thẳng Làm Cá Mặn

Chương 11
Từng là kẻ chăn ngựa, sau khi đăng cơ, hắn phong ta làm Hoàng hậu. Ta quen làm tiểu thư khuê các, vẫn kiêu căng ngang ngược như cũ. Ban ngày hắn là quân vương một nước, ban đêm vẫn giống như nô lệ chăn ngựa, đeo vòng cổ để mặc ta ức hiếp. Cho đến trước khi tuyển tú bắt đầu, ta nhìn thấy những dòng chữ lạ. [Nữ phụ ngực to não rỗng này có đường tìm chết, không cho nam chính nạp hậu cung, ăn mặc dùng đều phải tốt nhất, chẳng lẽ không biết nam chính đã sớm chán ghét nàng rồi sao?] [Nam chính là hoàng đế, nữ phụ còn tìm chết mà coi hắn như nô lệ chăn ngựa để sai khiến!] [May mà lần tuyển tú này, nam chính vừa gặp nữ chính đã si mê, nữ chính sẽ trở thành một đời hiền hậu, lưu danh sử sách!] [Không chờ nổi muốn xem nữ phụ yêu hậu này mất long sủng, bị đày vào lãnh cung, cuối cùng bị lăng trì xử tử, cửu tộc diệt tận!] Sắc mặt ta trắng bệch, nửa tin nửa ngờ, ánh mắt của Thẩm Lâm Hy đã dừng lại trên thân vị tú nữ nổi bật nhất kia. Hắn chờ ta phát cáu, vừa khóc vừa náo, không cho hắn tuyển phi. Ta lại lên tiếng trước một bước: “Chọn nàng đi…”
Cổ trang
Cung Đấu
Hài hước
1