Chính tôi cũng gi/ật mình.
Chỉ nghe Cố Yến Hoài khàn giọng lạnh lùng hỏi:
“Ai ở bên ngoài?”
4
Không kịp trốn nữa rồi.
Cửa vừa mở, tôi cầm cái quần l/ót trong tay, nhìn đôi mắt u ám của cậu ta mà đứng hình.
Cố Yến Hoài vừa “làm xong”, trông như một con thú hoang sắp nuốt chửng tôi.
“Có việc gì?”
Tôi hoảng quá nói lắp, cái gì cũng khai hết:
“T-tôi… đi giặt quần l/ót…”
Ánh mắt tôi vô thức liếc xuống quần cậu ta.
Miệng còn nhanh hơn n/ão:
“Hay là… tôi giặt luôn giúp cậu nhé?”
Vừa nói xong tôi đã hóa đ/á.
Có ai là bạn cùng phòng bình thường lại đi giặt đồ lót giúp nhau không chứ!
Huống chi người ta còn mặc đồ chỉnh tề như vậy.
Ai tốt bụng làm ơn đào hố ch/ôn tôi đi!
Cố Yến Hoài cũng sững lại.
Trên gương mặt lạnh lùng ấy vậy mà thoáng qua một tầng ửng đỏ khả nghi.
Nhưng ngay sau đó cậu ta cau mày:
“N/ão cậu hỏng rồi à? Sáng thì nhảy hồ, nửa đêm thì giặt… khụ.”
“Quý Vũ, biết lo cho mình một chút đi.”
Bị người mình thích m/ắng là ngốc, trong lòng tôi dâng lên một cảm giác chua xót tủi thân.
Quả nhiên… cậu ta gh/ét tôi.
Tôi cúi đầu, ủ rũ “ừ” một tiếng.
Không ngờ bàn tay từng lướt qua môi tôi trong mơ… lại đưa ra trước mặt tôi:
“Đưa đây.”
Tôi ngơ ngác ngẩng đầu.
Cố Yến Hoài quay mặt đi, lúng túng nói bằng giọng chán gh/ét:
“Cút về ngủ đi.”
“Tôi giặt giúp cậu, khỏi để cậu lại sốt rồi lây cả phòng.”
Lời nói thì hung dữ, nhưng lòng tôi lại nóng lên.
Ngơ ngác bò về giường, một lúc sau tôi mới nhớ ra… trên đó còn có “dấu vết”!
Mặt tôi “bùm” một cái đỏ bừng.
Tay không kìm được mà lên mạng tìm ki/ếm:
【Quan Vũ có giặt quần l/ót cho Trương Phi không?】
5
Baidu nói là không.
Tôi hưng phấn cả đêm, kết quả ngủ li bì đến tận chiều.
Tỉnh dậy thì thấy trên bàn có th/uốc cảm và cốc nước đã ng/uội từ lâu.
Hừm, bạn cùng phòng của tôi đúng là tốt thật.
Tôi vỗ vai Vương Huy: “Cảm ơn nhé, người anh em.”
Cậu ta nhìn tôi một cách khó hiểu, nhưng tôi cũng không để ý.
Giả vờ hỏi bâng quơ:
“Cố Yến Hoài bận rộn kia lại đi đâu rồi?”
Trên mặt Vương Huy lộ ra vẻ hóng chuyện:
“Cô gái hôm qua bọn tôi thấy hóa ra là lớp trưởng lớp 2.”
“Cố Yến Hoài nói đi bàn chuyện lớp, tôi không tin, chắc chắn là đi hẹn hò.”
Trái tim đang xao động của tôi lập tức lạnh đi vài phần.
Hôm qua chính vì lén theo dõi xem Cố Yến Hoài thân thiết với ai, tôi mới không để ý mà rơi xuống hồ.
Tâm trạng chán nản đi xuống căng tin ăn cơm, tôi liếc mắt đã thấy cậu ta.
Cao lớn, lạnh lùng, khiến người xung quanh không nhịn được mà liên tục nhìn sang.
Ngồi đối diện cậu ta là một cô gái xinh đẹp — lớp trưởng lớp 2, Khương Nghiên.
Đúng là một cặp đẹp đôi… cái q/uỷ gì chứ!
Muốn biết họ đang nói gì, tôi lén lút lảng vảng gần đó.
Lần thứ ba bưng khay đi ngang qua bàn Cố Yến Hoài, cậu ta vẫn không nhìn thấy tôi.
Tôi vừa gh/en vừa nhìn chằm chằm cậu ta.
Khóe môi cậu ta hơi cong lên, đâu còn vẻ lạnh nhạt thường ngày nữa.
Đáng gh/ét!
Trong lòng lại chua như ăn phải chanh.
Chỉ cần Cố Yến Hoài chưa nói mình đang yêu, tôi tuyệt đối không tin!
Đang chuẩn bị đi ngang lần thứ tư, cậu ta gọi tôi lại.
Tôi vui mừng quay đầu, cậu ta lại lạnh nhạt nói:
“Cậu mãi chưa tìm được chỗ ngồi à? Vừa hay bọn tôi ăn xong rồi, chuẩn bị đi.”