Khi tỉnh dậy lần nữa, tôi đã chẳng còn nhớ rõ bao nhiêu ngày đã trôi qua.
Lục Thiếu Trạch ngồi bên mép giường, bôi th/uốc lên phần gáy bị cắn đến m/áu me đầm đìa của tôi, động tác rất đỗi nhẹ nhàng, như thể sợ làm tôi đ/au.
Tôi hậm hực nhếch khóe môi, nhịn không được mà thầm oán trách trong lòng, lúc cắn sao không thấy anh nhẹ nhàng một chút.
Hành động nhỏ của tôi đã bị Lục Thiếu Trạch thu hết vào mắt, hắn lạnh nhạt nhướng mày.
"Em thấy rất bất mãn đúng không?"
Nhìn bộ dạng hiện tại của hắn, tôi dám chắc kỳ mẫn cảm của hắn đã qua rồi, nếu không hắn sẽ chẳng thể ngồi đây với vẻ mặt bình thản như thế này.
Tôi chẳng thèm sợ việc chọc gi/ận hắn nữa, lên giọng chất vấn:
"Đêm đó, có phải anh đã lén cài máy nghe lén vào điện thoại của em rồi không?"
Trên mặt hắn chẳng hề có chút chột dạ nào khi bị bắt quả tang, đường hoàng thừa nhận:
"Đúng vậy."
Tôi tức gi/ận đ/ấm thùm thụp xuống giường.
"Đã thế thì chắc anh cũng biết chuyện anh sắp kết hôn rồi nhỉ. Anh sắp lấy vợ rồi, em không đi thì ở lại bên cạnh anh làm gì, làm kẻ thứ ba chắc?"
Sắc mặt hắn đột nhiên trầm xuống.
"Em còn có mặt mũi nhắc tới chuyện này sao, thế nào, đích thân lựa chọn đối tượng kết hôn cho tôi, em thấy vui lắm đúng không?"
Tôi kh/iếp s/ợ trừng mắt.
"Sao anh lại biết?"
Hắn bật cười mỉa mai.
"Ồ, tôi còn biết em đã cẩn thận, tỉ mỉ lật xem đống tài liệu kia không biết bao nhiêu lần, rồi chọn ra bốn Omega phù hợp với tôi nhất, đúng không?"
"À, còn nữa, ông già kia muốn em đến chỗ anh trai tôi, ông ta muốn vun vén cho em và anh ấy, thế mà em cũng đồng ý, phải không?"
Khi thốt ra câu cuối cùng, giọng điệu của hắn rõ ràng đã trở nên đầy nguy hiểm. Tôi tự nhận thức được không thể cuốn theo mạch suy nghĩ của hắn, nếu không một lát nữa hắn tự dưng nổi đi/ên lên, còn chưa biết sẽ hànhz hạz tôi thế nào nữa.
Tôi lập tức kéo câu chuyện về lại chủ đề lúc nãy.
"Anh bớt lôi mấy chuyện không đâu vào đây đi, tóm lại, vấn đề cốt lõi bây giờ là anh sắp kết hôn, vậy nên cái mối qu/an h/ệ không rõ ràng này của chúng ta cũng nên chấm dứt... A..."
Lục Thiếu Trạch vỗ mạnh một cái vào mông tôi, đ/au đến mức nước mắt tôi ứa cả ra.
Hắn bóp ch/ặt cằm tôi, nghiến răng nghiến lợi nói:
"Thế nào gọi là mối qu/an h/ệ không rõ ràng hả, Chu Mộc, em có thể quan tâm hơn chút nữa được không? Chúng ta quen nhau hơn mười năm rồi, từ lần đầu tiên đá/nh dấu em, tôi đã xem em như vợ rước về mà nuôi. Em bảo em không thích tôi, không sao, chúng ta từ từ vun đắp, tôi không ép em, vậy mà giờ em lại bảo chúng ta là mối qu/an h/ệ không rõ ràng, sao em không nói thẳng ra rằng, chúng ta là bạn tình luôn đi?"
Chương 6:
Câu cuối cùng hắn đột ngột cao giọng, tôi chột dạ âm thầm ngậm miệng lại. Nhìn thấy bộ dạng này của tôi, hắn lập tức hiểu ra vấn đề.
Lục Thiếu Trạch tức gi/ận đến bật cười.
"Hóa ra 'không rõ ràng' ở chỗ em vẫn còn là một từ hay ho chán nhỉ. Giỏi lắm, tôi coi em là vợ, còn em ra ngoài rêu rao tôi chỉ là bạn tình của em chứ gì."
Tôi lí nhí cãi lại: "Em đâu có ra ngoài rêu rao."
Hắn gầm lên m/ắng:
"Tất nhiên là em sẽ không ra ngoài rêu rao rồi, vì em còn đang mưu tính chuyện để tôi lấy vợ sinh con cơ mà, làm sao em để người khác biết được qu/an h/ệ giữa chúng ta chứ. Nhắc mới nhớ, thực ra em rất gh/ê t/ởm tôi có đúng không. Cho nên, lúc nghe tin tôi phải đi liên hôn, em đang mừng thầm trong bụng chứ gì, cuối cùng cũng thoát khỏi tôi rồi. Lúc đó nếu không phải vì s/ay rư/ợu, thực chất em đâu có muốn lên giường với tôi phải không? Em đã không cần tôi từ lâu rồi, cho nên lúc đi mới tuyệt tình đến vậy."
Tôi hé miệng, định giải thích, nhưng lời vừa đến cửa miệng, tôi chợt nhận ra đây là một cơ hội vô cùng tốt. Lục Thiếu Trạch có thể leo lên được vị trí như ngày hôm nay, tôi hiểu rõ hắn đã phải trải qua những khó khăn gì.
Dẫu mọi người đều ngợi ca hắn là tuổi trẻ tài cao, nhưng tôi biết hắn đã phải đổ bao nhiêu mồ hôi nước mắt. Sống giữa bầy sói đói luôn chực chờ, hắn không được phép lơi lỏng dù chỉ một chút, nếu không sẽ rơi xuống vực sâu vạn kiếp bất phục.
Nhất cử nhất động, từng lời ăn tiếng nói của hắn đều bị người ta giám sát ch/ặt chẽ. Nếu để bọn họ biết hắn thực sự chọn ở bên một Beta không có khả năng sinh con chứ không phải chỉ là chơi đùa qua đường, thì điều đó chỉ càng tạo cớ để người ta lấy việc hắn không có người thừa kế ra mà gây khó dễ cho hắn.
Tôi hít một hơi thật sâu, ánh mắt không hề né tránh, nhìn thẳng vào đôi mắt của Lục Thiếu Trạch, giọng điệu chân thành chưa từng có:
"Đúng vậy, Lục Thiếu Trạch, em chưa bao giờ thích anh. Nếu không phải năm đó uống say, ý thức mơ hồ mà nhận lời anh, rồi ngại không dám nuốt lời, thì thực ra em chẳng có chút hứng thú nào muốn lên..."
"Anh làm gì thế..." Tôi kinh hô một tiếng.
Lục Thiếu Trạch đột ngột, lật người tôi lại, "Bốp bốp" đá/nh hai cái vào mông tôi, tựa như vẫn chưa hả gi/ận, hắn lại lật tôi ngửa ra, há miệng cắn mạnh vào xươ/ng quai xanh của tôi.
Tôi vừa định hỏi hắn lên cơn đi/ên cái gì, thì chợt cảm nhận được những giọt nước mắt nóng hổi từng giọt từng giọt rơi xuống xươ/ng quai xanh của mình. Tôi ngẩn người, cổ họng bỗng chốc nghẹn lại không thốt nên lời.
Con người Lục Thiếu Trạch vốn dĩ rất ít khi rơi lệ, ít nhất là trong ký ức của tôi, tôi chưa từng thấy hắn khóc. Ngay cả lần bị người ta đ/è ra đá/nh thừa sống thiếu ch*t năm ấy, hắn cũng chưa từng rơi dù chỉ một giọt nước mắt.
Tôi có chút ngỡ ngàng lại pha lẫn xót xa, vừa muốn vươn tay ra an ủi hắn, nhưng rồi như bừng tỉnh. Tôi không thể mềm lòng được, bàn tay vừa đưa lên đành dứt khoát buông thõng xuống.
Tôi cứ nằm bất động như thế, mặc cho nước mắt hắn tuôn rơi.
Cảm nhận được sự lạnh lùng của tôi, giọt nước mắt chực trào nơi khóe mi của hắn ngừng rơi, khi ngẩng đầu lên lần nữa, ánh mắt hắn đã trở nên lạnh giá tột độ.
Khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười giễu cợt.
"Chu Mộc, em tà/n nh/ẫn lắm."
Lục Thiếu Trạch đưa tay quệt mạnh vệt nước mắt, biểu cảm u ám đến đ/áng s/ợ.
"Không phải các người, đều muốn tôi kết hôn sao? Được thôi, vậy thì tôi kết hôn. Còn kết hôn với ai, đó là do tôi quyết định. Chu Mộc, em kinh t/ởm tôi, không thích tôi, cũng chẳng sao cả, dù thế nào thì cả cuộc đời này em cũng chỉ có thể bị trói buộc với tôi thôi."
"Chừng nào tôi còn sống, tôi sẽ tuyệt đối không buông tay. Cho nên, tốt nhất là em mau chóng thích tôi đi, bởi vì cho dù những việc đó có khiến em khó chịu, có khiến em buồn nôn, tôi cũng sẽ vẫn làm, đến lúc đó người chịu khổ chỉ có em thôi."
Để lại những lời này, hắn ném tôi lại rồi bỏ đi khỏi biệt thự.
Chỉ còn lại mình tôi ngơ ngác, ngẩn ngơ đứng lặng tại chỗ.
Khoan đã, sao tự dưng lại biến thành kịch bản cưỡng ép yêu thế này?