Quả Táo Thối

Chương 43.2

06/06/2025 11:17

Cuối cùng mẹ tôi quyết định định cư ở nước ngoài, sống rất phóng khoáng.

Hai người cha của tôi thường cãi nhau vì những chuyện vặt vãnh trong cuộc sống, nhưng chỉ vài phút sau lại làm lành.

Họ cứ thế bên nhau, đi qua bao năm tháng.

Lâu đến mức tôi cũng trở thành bà nội rồi.

Ba Chu là người ra đi trước. Bố tôi ngồi bên giường ông ấy rất lâu, không nỡ rời đi.

Miệng lẩm bẩm: "Ít hơn anh một tuổi mà, sao em lại đi trước được..."

Sau đó, bố tôi dọn về sống trong cái sân nhỏ ấy.

Không ai khuyên được.

Chưa đầy hai năm sau, mẹ tôi cũng qu/a đ/ời vì b/ệnh.

Tôi sợ bố cũng bỏ tôi mà đi, thế là dọn về sân nhỏ sống cùng ông.

Ban ngày, ông thường nằm trên ghế bập bênh, đối diện cây hải đường, ngủ rồi tỉnh, tỉnh rồi lại ngủ.

Khi tỉnh táo, ông nắm tay tôi, kể đi kể lại những chuyện ngày xưa.

Tôi không thấy phiền, chỉ lặng lẽ nghe.

Lần này như mọi khi, tôi nghe ông kể xong câu chuyện với ba Chu, định đỡ ông vào nhà.

Ông vẫy tay: "Cứ để bố nằm đây, tốt lắm rồi."

Nói xong, ông thở một hơi dài:

"Bố biết người ta vẫn h/ận bố vì những năm tháng bỏ rơi người ta quá lâu, nên người ta trả th/ù, để mặc bố ở lại đây. Bố muốn đền đáp bảy năm ấy, nhưng mà, bố không chịu nổi nữa rồi. Chu Dực à, xin hãy gặp anh đi, anh nhớ em lắm."

Hôm nay vừa tròn ba năm rưỡi ngày ba Chu mất.

Một làn gió nhẹ thổi qua, hoa từ cây hải đường rơi lả tả, hai đóa đậu ngay trên ghế bập bênh.

Người trên ghế bập bênh đặt hai đóa hoa vào lòng bàn tay, mãn nguyện thiếp đi.

Từ đó, trên thế gian này.

Không còn ai coi tôi như một đứa trẻ nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Con gái tôi biết rõ cốt truyện

Chương 8
Ngày tuyển chọn phu quân, thiếp lánh ánh mắt Lý Thừa Hiên, dâng lên trước mặt Vĩnh An Vương thanh bỉ thủ tượng trưng cho binh quyền: "Tiểu nữ ngưỡng mộ vương gia đã lâu." Lý Nghiên Khâu thất thê nhiều năm, lại có một nữ nhi năm tuổi được nâng niu như ngọc, khắp nơi đều khuyên thiếp hãy suy xét kỹ càng. Duy chỉ có Quận chúa Huệ Nghi trong lòng người, vừa phồng má giận dữ nhìn thiếp, vừa thầm gào thét trong tâm khảm: 【Lục Tri Dao, ngươi là vai nữ phụ độc ác, ngươi điên rồi sao? Không chọn nam chính lại đi chọn kẻ phản diện?】 【Ta khó nhọc lắm mới giúp phụ thân tránh khỏi cốt truyện, tuyệt đối không thể dính dáng đến thứ sẽ mang họa tru di tam tộc như ngươi.】 【A a a, nàng ta chẳng lẽ muốn ôm ta sao? Nữ nhân xấu xa chớ có đến gần bản quận chúa!】 Quận chúa Huệ Nghi càng tức giận, thiếp lại càng vững vàng với lựa chọn của mình. Kiếp trước, thiếp chẳng để tâm đến tiếng lòng của nàng, rốt cuộc bị Lý Thừa Hiên hãm hại đến mức gia tộc bị tịch biên tru di. Kiếp này, quyết không lặp lại vết xe đổ ấy nữa.
Cổ trang
0