Cún con, A Chiêu

Chương 16

22/04/2025 17:00

“Ngài đã kết hôn rồi, không thể cư xử như trước được nữa! Đây là sự báng bổ hôn nhân!”

“Như trước là thế nào?”

Hắn cúi sát hơn, hàng mi chớp lia lịa.

“Xem cậu căng thẳng thế... Tôi chưa nhớ ra, chỉ là trong đầu—”. Anh giơ tay vẽ hai vòng tròn trên đỉnh đầu, “có vài mảnh ký ức mờ nhạt, không thấy rõ mặt.”

Ánh mắt lạnh lẽo liếc nhìn tôi, “Chỉ nhớ là... cậu nói gì đó về thưởng Tết, thưởng tháng?”

Tôi giơ tay, mắt long lanh ngước lên: “Đúng rồi đúng rồi thiếu gia! Tôi với ngài trong sạch như gương, ngài nhớ tôi chỉ vì... ngài còn n/ợ tôi tiền thưởng!”

“Ừm?”

Tôi đọc vị vẻ mặt của thiếu gia rất rõ.

Thiếu gia từng nói, hồi nhỏ hắn thường xuyên bị ph/ạt, mỗi khi sợ hãi sẽ trở thành người có khả năng chịu đựng cao. Như thế thì rắn rết chuột bọ đều không làm hắn run sợ.

Hắn chưa từng đi khám xem đó có phải chứng đa nhân cách không. Vì nó chẳng ảnh hưởng cuộc sống.

Tôi chỉ liếc qua đã biết hắn đang chuyển đổi nhân cách. Đây chính là lúc dễ lừa nhất.

Quỳ dưới đất, tôi ngẩng người chồm về phía trước, nhoẻn miệng cười tươi:

“Thiếu gia, ứng thưởng Tết cần ký tên đấy nhé, tôi đi lấy hồ sơ cho ngài nhé?”

Hắn day day thái dương: “Hình như ký ức lại đ/ứt đoạn rồi.”

Tôi liếc mắt cười khẩy: “Thiếu gia suy nghĩ kỹ đi, chắc chắn nhớ ra ấy mà.”

Hắn chau mày suy tư, rồi đột nhiên nghiêm mặt gật đầu: “Ừ, nhớ ra chút rồi.”

“Nhớ ra ngài đồng ý ứng tiền thưởng rồi phải không ạ?”

Tôi háo hức chờ đợi.

Ánh mắt hạ thấp, đột ngột hôn lên môi tôi.

Như mọi khi, khi gi/ận dữ khai hỗn lo/ạn, nhưng lúc chuyên tâm lại khiến người ta đắm chìm.

Hồi lâu sau, thiếu gia dựa người vào ghế, khóe miệng nở nụ cười lạnh lùng:

“Chỉ nhớ được mỗi chuyện này.”

Ch*t ti/ệt! Lại lợi dụng tôi!

Hắn cảnh cáo: “Đừng mơ trốn đi. Tôi mất trí nhớ chứ không mất trí.”

“Dám chạy đi, tôi sẽ cho cậu biết thế nào là sống không bằng ch*t.”

Tôi nghiến răng nghiến lợi:

“Thiếu gia thật vô lý! Ngài chẳng nhớ gì, sao dám hù dọa? Tôi đâu ký khế ước b/án thân!”

Hắn nhún vai: “Sao nào? Dù gì... sớm muộn tôi cũng sẽ nhớ lại.”

Thiếu gia tiến sát lại gần, giở giọng đe dọa: “Biết đâu lúc ấy... tôi sẽ hànhz hạz cậu thảm hơn gấp bội, dám lừa gạt khi tôi mất trí.”

Đúng là!

Sao không phải là ng/u đi!

Mất trí nhớ còn khó lừa hơn trước!

“Tự ca ca.”

Tiếng Giang Minh Thái vọng từ cầu thang.

Mặc Tự đ/á tôi ngã sóng soài. Giang Minh Thái liếc tôi cái nhìn băng giá, ngồi bệt vào lòng hắn.

Cô ấy hỏi dò: “Sao lại gọi nó tới? Em chưa chán chơi đâu, cho em mượn thêm chút nữa đi mà.”

Nghe giọng cô ấy, toàn thân tôi lại âm ỉ đ/au.

Thiếu gia liếc tôi, rồi thu hồi ánh mắt:

“Muốn xem các người bịa chuyện tới mức nào. Tôi nghĩ... mình nên thích người thông minh, chứ không phải con chó đần này.”

Tôi bò dậy: “Thiếu gia, tôi xin phép lui.”

Không ai đáp.

“Thiếu gia, tôi xin phép.”

Hắn chậm rãi ngẩng đầu: “Cần tôi mời?”

Tôi cúi gằm mặt lùi ra cửa.

Hừ.

Đáng gh/ét! Chỉ còn chút xíu nữa là thưởng Tết đến tay rồi!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mùa xuân của ốc sên

Chương 8
Đối tượng yêu qua mạng của tôi quá bám người. Ba câu không rời khỏi việc muốn gặp mặt tôi. Bị làm phiền đến mức không còn cách nào khác, tôi gửi cho anh ta một tấm ảnh tốt nghiệp tập thể: "Tôi ở ngay trong tấm ảnh này, nếu anh nhìn một cái là đoán ra ngay tôi là ai, tôi sẽ gặp anh." Nửa phút sau, trong tấm ảnh anh ta gửi lại, một đường viền hình trái tim màu đỏ khoanh tròn lấy cô gái đứng giữa: "Đây là em đúng không?" Tim tôi như rơi xuống vực thẳm. Người anh ta khoanh tròn chính là chị gái tôi. Lại là chị tôi, dường như chỉ cần chị ấy xuất hiện, ánh mắt của tất cả mọi người đều chỉ dừng lại trên người chị ấy. Tôi nhắm mắt lại, không cho anh ta cơ hội thứ hai. Tôi kéo anh ta vào danh sách đen, cắt đứt hoàn toàn mối quan hệ mà chúng tôi đã trò chuyện suốt 2 năm qua. Sau đó, khi nhập học đại học, tôi xách túi lớn túi nhỏ, chật vật đi theo sau người chị gái thanh lịch đang mang giày cao gót của mình vào cổng trường. Thế nhưng ngay tại cổng, tôi bị một chàng trai có mái tóc gai góc, điển trai chặn lại. Cậu ta giơ tay chặn đường chị tôi, nhìn chị ấy với ánh mắt lạnh nhạt: "Chúng ta nói chuyện chút đi," cậu ta nói: "Về việc tại sao cô lại im lặng không một lời giải thích mà cho tôi vào danh sách đen."
Hiện đại
Ngôn Tình
Tình cảm
11
Lời Ngỏ Chương 6