Tên Tạ Cẩn Hành ch*t ti/ệt!
Cho người khác cả một chiếc xe hơi, lại cho tôi một con búp bê đất sét?!
Tôi không cần rất nhiều rất nhiều tình yêu, tôi chỉ cần rất nhiều rất nhiều tiền!
Tôi mở điện thoại, nhìn đồng hồ đếm ngược chỉ còn lại bảy ngày.
Có vẻ đã đến lúc tìm cơ hội để chấm dứt với Tạ Cẩn Hành rồi.
Thế nhưng chưa kịp suy nghĩ nhiều, cơ hội đã tự tìm đến cửa.
Tôi bị người ta "mời" lên một chiếc xe.
Tôi được đưa đến một phòng bao kín đáo.
Trong căn phòng đó chỉ có một người phụ nữ đang ngồi —— cô Lâm.
Tốt lắm, tiền của tôi đến rồi.
Tôi chỉnh đốn lại nét mặt, cố nén khóe môi đang chực nhếch lên, ngồi xuống trước mặt cô Lâm.
Nhan sắc của Tạ Cẩn Hành có đến tám phần được thừa hưởng từ cô Lâm, vẻ đẹp kiêu sa rực rỡ mang đậm nét anh khí sắc sảo.
"Chắc cậu cũng đoán được lý do tôi tìm cậu đến đây." Cô Lâm lên tiếng: "Rời xa con trai tôi đi."
Khoan đã, hình như cô thiếu một câu thoại thì phải.
Trong này không phải nên chêm vào câu "Đây là năm mươi triệu" sao?
Tôi ngước mắt lên, trong đôi mắt ngấn lệ rưng rưng.
"Cô Lâm, chúng cháu là thật lòng yêu nhau."
Chúng cháu đều yêu nhau thật lòng! Phải thêm tiền!
"Quả nhiên sở hữu một gương mặt đẹp." Cô Lâm cười khẩy: "Vì có tên ngốc Tạ Tuấn ở đó nên tôi không động được đến mẹ cậu, nhưng chẳng lẽ tôi lại không động được đến cậu sao?"
"Tôi nhớ cậu vừa giành được một suất trao đổi sinh viên ở nước ngoài phải không? Chắc cậu cũng không muốn suất học này đột nhiên rơi vào tay người khác chứ?"
"Cậu luôn miệng nói yêu con trai tôi, nhưng cậu chỉ còn bảy ngày nữa là xuất ngoại rồi, nó biết chuyện này không?"
"Đừng để cảnh chia tay cuối cùng trở nên quá khó coi, rời xa nó ngay bây giờ đi."
Chậc, sao lại quên mất việc người giàu thường dùng cách điều tra thông tin để đe dọa người khác cơ chứ.
Tôi quyết tâm, ngẩng đầu lên nói: "Tôi có ảnh của Tạ Cẩn Hành."
Sắc mặt của cô Lâm bỗng chốc biến đổi.
Bà ta chỉnh lại tư thế ngồi, đá/nh giá tôi bằng ánh mắt của kẻ bề trên: "Cậu muốn tiền?"
Quả nhiên là người thông minh.
"Tôi thật sự không ngờ Tạ Cẩn Hành lại thích loại người như cậu..." Những lời của cô Lâm có phần chói tai, nhưng tôi mình đồng da sắt.
"Mười phút nữa tôi sẽ cho người mang năm triệu tiền mặt đến cho cậu." Cô Lâm nói: "Cậu để điện thoại lại."
Tôi gật đầu, đồng ý cuộc giao dịch này.
Mười phút sau, tôi kiểm tra xong vali tiền, lấy điện thoại ra, tháo sim và đưa cho cô Lâm.
Sau đó tôi cắm đầu cắm cổ chạy ra ngoài.
Kẻ ngốc mới không chạy.
Trong điện thoại của tôi chỉ có vỏn vẹn hai bức ảnh của Tạ Cẩn Hành.
Một bức chụp cảnh anh ta say khướt, ôm bồn cầu nôn thốc nôn tháo.
Một bức chụp anh ta s/ay rư/ợu ngã lăn ra ở huyền quan.
Đều là lúc tôi phải dọn dẹp bãi chiến trường, nên tiện tay chụp lại.
Cô Lâm tưởng đó là ảnh giường chiếu, nhưng thực chất lại là ảnh dìm hàng của Tạ Cẩn Hành!
Chương 11: