[GÓC NHÌN LỤC KIÊU]
Tôi tên là Lục Kiêu.
Trong suốt mấy tiếng đồng hồ lăng trì Phó Bồi Sinh, tôi không hề chợp mắt.
Lòng bàn tay nóng rát, tôi đã rửa rất nhiều lần nhưng vẫn không thể gột sạch cảm giác đó.
Sự bứt rứt lan tràn, tôi quyết định đăng nhập vào hệ thống, truy xuất hồ sơ của Phó Bồi Sinh.
Trên lệnh truy nã, một gương mặt u ám thanh tú đ/ập vào mắt tôi.
Đó là diện mạo nguyên bản của Phó Bồi Sinh.
Cục Giám sát đã dùng rất nhiều th/ủ đo/ạn mới làm rõ được dung mạo của hắn.
Tôi nhìn chằm chằm vào bức ảnh này, mơ hồ cảm thấy gương mặt này có chút quen thuộc.
Một khắc sau, tôi đột ngột đứng bật dậy.
Không sai, sáu năm trước, chúng tôi đã từng gặp nhau.
Điện thoại bên cạnh rung lên.
Là Đường Xuyên từ Cục Cơ mật.
Ngay khoảnh khắc quẹt màn hình nghe máy, thái dương tôi theo bản năng gi/ật nảy lên.
Giọng nói của Đường Xuyên có chút gấp gáp:
"Giám sát Lục, tôi vừa lật lại báo cáo khám nghiệm t/.ử th/i của Giáo hoàng, phát hiện vết d/ao chí mạng là do đ/âm ở cự ly gần, gần như không có dấu vết giằng co."
"Hồ sơ vụ án ghi lại, tổ chuyên án năm đó suy đoán, rất có thể lão ta đã ch*t dưới tay tâm phúc Phó Bồi Sinh."
Có vài giây, tôi cứ ngỡ mình bị ảo giác.
Sau khi trấn tĩnh lại, tôi vặn hỏi:
"Sao? Nội bộ bọn chúng chó cắn chó à?"
Đường Xuyên lập tức phủ nhận: "Không. Bởi vì tôi còn phát hiện thêm một điều nữa, số trẻ em thất lạc năm đó không phải là hai mươi hai, mà là hai mươi ba."
Trong tai tôi ù đi không dứt.
Tôi nghe thấy giọng mình phát ra r/un r/ẩy:
"...Ý cậu là sao?"
"Đứa trẻ thứ hai mươi ba đó, chính là Phó Bồi Sinh."