HẠNH PHÚC CỦA KẺ NGỐC XINH ĐẸP

Chương 1

09/04/2026 15:17

Tôi là một thiếu gia giả. Sau khi thiếu gia thật quay về, để tiếp tục cuộc sống nhung lụa, tôi nghe lời đám bạn x/ấu xúi giục, định bỏ t.h.u.ố.c để câu dẫn một kim chủ.

Đúng lúc đang lén lút bỏ t.h.u.ố.c vào ly, trên không trung đột nhiên xuất hiện một hàng bình luận dồn dập.

【Tới rồi tới rồi, bình hoa di động ngốc nghếch bắt đầu bỏ t.h.u.ố.c kìa!】

【Đợi Trình Cận vô ý uống hết ly t.h.u.ố.c này là có thể cùng bé Thụ nhà mình làm này làm nọ rồi!】

【Chỉ tiếc cho cái tên ngốc Trình Bạch này thôi, kết cục c.h.ế.t hơi thảm. Tuy hắn vừa hư vừa á/c đ/ộc, nhưng lại đẹp mã thực sự!】

【Thiếu gia giả thôi mà, c.h.ế.t thì c.h.ế.t chứ sao!】

Là chính chủ Trình Bạch, tôi: C.h.ế.t thảm... ư?

Tay run lên một cái, bột t.h.u.ố.c "ào" một phát rơi sạch vào ly nước.

Giây tiếp theo, cửa bị đẩy ra, anh Cả Trình Cận sải đôi chân dài bước vào.

1.

"Em đang làm gì đấy?"

Tiếng động thình lình sau lưng làm tôi run b.ắ.n cả người. Còn chưa kịp hiểu mấy cái bình luận trên không trung là thứ quái q/uỷ gì, tôi đã theo bản năng giấu vội gói t.h.u.ố.c rỗng trong tay đi.

Ánh mắt né tránh, tim tôi đ/ập thình thịch vì căng thẳng, cố giả vờ bình tĩnh nuốt nước miếng: "Anh Cả, sao anh lại ở đây?"

Dù đây là phòng nghỉ do yến tiệc cung cấp cho khách khứa, nhưng căn phòng này nằm ở góc khuất nhất, về cơ bản chẳng có ai lui tới. Tôi cũng chính vì nhắm trúng điểm này mới dám lẻn vào đây làm trò hạ lưu.

Trình Cận khẽ rủ mắt, tầm mắt lướt nhẹ qua người tôi, rồi anh sải bước dài ngồi xuống sofa. Anh hơi chống tay lên đầu, bộ vest phẳng phiu hằn lên một nếp nhăn nhỏ nhưng chẳng hề làm giảm đi khí chất cao quý trên người anh.

Đôi môi mỏng khẽ mở: "Uống hơi nhiều rư/ợu rồi."

Nói xong, đôi mắt đẹp đẽ của anh dừng lại trên người tôi, không phải kiểu dò xét, chỉ là một cái nhìn bình thường. Thế mà lại khiến tôi suýt chút nữa thì r/un r/ẩy.

Tôi lập tức cúi đầu: "Vậy anh nghỉ ngơi cho khỏe, em ra ngoài ngay đây." Nói xong liền vắt chân lên cổ mà chạy.

Mãi đến khi đóng cửa lại, tôi mới thở phào một cái. Tôi vỗ vỗ trái tim đang đ/ập lo/ạn xạ, cảm thấy hình như mình đã quên mất việc gì đó. Chân vừa bước xuống cầu thang, những dòng bình luận trên không trung lại hiện ra.

【Tới rồi tới rồi, Trình Cận cầm ly rư/ợu lên rồi!】

Mấy chữ trên đó làm tôi muốn tối sầm mặt mày. Tôi đã bảo là quên chuyện gì mà. Ly t.h.u.ố.c tôi hạ nằm ở trong đó! Nghĩ đến việc họ nói tôi sẽ c.h.ế.t thảm, không biết có liên quan gì đến chuyện này không nữa.

Mặc kệ tất cả, tôi quay đầu xông thẳng vào căn phòng nghỉ vừa nãy.

Rầm một tiếng đẩy cửa ra, Trình Cận đang bưng ly rư/ợu định đưa lên miệng. Bản năng cầu sinh lúc này đạt đến đỉnh điểm. Trong giây phút Trình Cận còn đang ngẩn ngơ, tôi bước ba bước thành hai đến trước mặt anh, gi/ật phắt ly rư/ợu trong tay anh.

Tôi ngửa đầu uống cạn sạch.

"Khụ khụ khụ..." Uống quá gấp, vị rư/ợu cay nồng sặc vào cổ họng khiến tôi ho sù sụ đến mức chảy cả nước mắt.

Trình Cận đứng dậy vỗ lưng cho tôi, động tác dịu dàng nhưng lời nói ra lại lạnh lùng: "Cư/ớp đồ từ tay người khác, nhà họ Trình dạy em như thế sao?"

Tôi che miệng, chẳng kịp lau nước mắt đang trào ra vì sặc, vội giải thích: "Xin lỗi anh Cả, vừa nãy em hơi khát!"

Tay Trình Cận vẫn đang vỗ trên lưng tôi, tay kia khẽ lướt qua đuôi mắt tôi. Giọng anh đột nhiên dịu lại không ít: "Lần sau không được thế nữa đâu đấy."

Tôi ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng, thưa anh Cả."

2.

Tuy tôi gọi Trình Cận một tiếng anh Cả, nhưng chúng tôi chẳng hề có qu/an h/ệ huyết thống.

Đúng vậy, tôi là thiếu gia giả trong kịch bản thật - giả thiếu gia. Nhưng cũng chẳng phải drama bế nhầm con gì cả. Chỉ là mười năm trước, thiếu gia thật nhà họ Trình vô tình bị lạc mất, từ đó tinh thần của mẹ Trình không ổn định, ba Trình bèn đến cô nhi viện đón tôi về. Coi như là một chỗ dựa tinh thần.

Nay thiếu gia thật đã trở về, thân phận này của tôi trở nên cực kỳ dở dở ương ương. Đặc biệt là gần đây trên mạng thịnh hành mấy loại tiểu thuyết mạng kiểu thật - giả thiếu gia đấu đ/á nhau, tôi xem mà hú h/ồn hú vía.

Mà hôm nay là ngày thứ ba thiếu gia thật được tìm thấy, nhà họ Trình đặc biệt tổ chức một buổi tiệc để chào đón và công bố việc cậu ấy về nhà. Đứa bạn thân duy nhất thấy tôi sợ bị tống ra khỏi nhà họ Trình, bèn lén lút nhét cho tôi một gói th/uốc, bảo tôi nhân dịp yến tiệc lần này ki/ếm lấy một "con rùa vàng".

Tôi đã do dự rồi đồng ý. Còn bây giờ, nhìn những dòng bình luận đang lướt nhanh trên không trung, lòng tôi càng sợ hãi hơn.

3.

【Xong đời rồi, sao lại bị cái tên ngốc này uống mất rồi?】

【Cái này không đúng với cốt truyện chút nào cả!】

【Thế này thì Trình Cận làm sao gặp được bé Thụ của chúng ta nữa!】

Ra khỏi phòng nghỉ, tôi chăm chú nhìn kỹ đống bình luận, mong tìm được chút tin tức nào đó về mình. Ví dụ như tôi c.h.ế.t thế nào, hay bị đuổi khỏi nhà họ Trình ra sao. Chỉ tiếc là dày đặc toàn về Trình Cận và "bé Thụ" kia.

Nước mắt lúc nãy bị sặc rư/ợu vẫn còn vương trên lông mi, lòng tôi vừa sợ hãi vừa lo lắng. Dẫu cái mạng nhỏ của tôi ở đây chẳng đáng là bao, nhưng tôi thực sự không muốn c.h.ế.t. Đang quệt đại nước mắt thì vai bị ai đó vỗ nhẹ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi bị bạn tri kỷ thuở nhỏ của chồng vu khống, tôi thẳng thừng lựa chọn ly hôn

Chương 6
Sau khi kết hôn, Cố Chiêu Dã vốn rất quấn quýt bỗng trở nên lạnh nhạt. Anh không còn chủ động chạm vào tôi, thậm chí còn khước từ mọi tiếp xúc. Ngay cả khi biết tin tôi mang thai, anh cũng chỉ khựng lại một chút. Tôi tưởng anh mắc chứng lo âu hôn nhân, tạm thời chưa thể chấp nhận sự thay đổi này. Mãi đến tháng thứ ba của thai kỳ, khi tôi đến đón Chiêu Dã say xỉn về nhà. Vừa bước đến cửa phòng VIP, tôi đã nghe thấy ai đó nói: "Dã ca, cậu trước khi cưới yêu Lâm Tuyết Trì điên cuồng, vì cưới cô ấy mà phản bội cả gia đình. Giờ đã cưới được rồi, sao lại tránh mặt cô ấy? Cô ấy còn mang thai con cậu đấy." Tiếng nói vừa dứt, tiểu thanh mai của Cố Chiêu Dã cười khúc khích ngắt lời: "Em đã khuyên anh từ lâu rồi mà. Mấy cô gái trông thanh cao bất khả xâm phạm, kỳ thực đều đã bị người ta chơi đùa qua lại. Là phụ nữ, em hiểu nhất loại người như họ. Hối hận rồi chứ? Tưởng cưới được tờ giấy trắng, ai ngờ lại là tờ báo ai cũng đọc được."
Hiện đại
Nữ Cường
Sảng Văn
0