Thợ Sửa Khóa

Chương 22

31/05/2025 21:03

Sau khi chị tôi qu/a đ/ời, vệt nước mắt nơi khóe mắt Tiểu Huệ chưa bao giờ biến mất.

Đêm nào đi ngủ, tôi cũng nghe tiếng nức nở khe khẽ của con bé dưới lớp chăn mỏng.

Ở trường, em đối mặt với ánh mắt soi mói và những lời xì xào sau lưng.

Danh xưng "đồ ăn tr/ộm" như một vết mực loang, ám lên cuộc đời con bé không cách nào tẩy sạch.

Tiểu Huệ không muốn đến trường nữa, con bé trở nên trầm cảm và tự ti.

Quan trọng nhất là con bé đã mất đi người mẹ có thể che chở cho mình.

Tôi muốn nói với con bé rằng vẫn còn tôi ở đây.

Nhưng cổ họng nghẹn lại.

Tôi biết mình không còn nhiều thời gian.

Ngay cả một tia hy vọng cũng không thể trao được cho con bé.

Sau khi lo hậu sự cho chị, tôi bắt đầu chạy khắp nơi tìm ki/ếm cơ quan phúc lợi trẻ em thích hợp.

Trước khi ch*t, tôi phải ổn định chỗ ở cho Tiểu Huệ trước.

Nhưng không ngờ và buổi chiều cách đây một tuần, khi tôi ra ngoài, Tiểu Huệ đóng kín cửa nhà rồi mở van ga.

Khi phát hiện ra… con bé đã không còn nữa!

Trên bàn chỉ còn bức tranh màu nước nhàu nát—tác phẩm dự thi của Tiểu Huệ.

Ở góc tranh, dòng chữ ngay ngắn hiện lên:

"Con thực sự không tr/ộm đồ, sao mọi người không tin con?"

"Mệt quá, con nhớ mẹ, con muốn đi gặp mẹ."

Thế giới trong tôi sụp đổ.

Tất cả vụn vỡ thành một màu đen tuyệt vọng.

Như rơi xuống giếng cạn, chẳng thấy ánh sáng.

Chỉ trong một tháng ngắn ngủi, hai người thân cuối cùng của tôi đều bị cùng một kẻ đẩy vào chỗ ch*t.

Nếu không b/áo th/ù cho chị và Tiểu Huệ, không minh oan cho con bé, tôi ch*t cũng không nhắm được mắt!

Tôi không định tìm đến cảnh sát.

Thứ nhất, chị tôi ch*t vì b/ệnh tim, Tiểu Huệ t/ự t* bằng ga—đều không liên quan trực tiếp đến Trịnh Lan.

Thứ hai, cách duy nhất phục hồi danh dự cho con bé là xem được camera nhà họ Trịnh.

Hai điểm này đều không thể giải quyết qua kênh pháp lý.

Với qu/an h/ệ của mẹ Trịnh Lan, kẻ thấp cổ bé họng như tôi sao có được công bằng?

Tôi đã tỉnh táo nhận ra:

Người thấp kém muốn sống còn khó, nói chi đến đòi công lý?

Khi kiến càng đối đầu với voi tượng, cán cân công bằng đã nghiêng lệch, tôi chỉ còn cách lấy mạng người làm quả cân!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
6 Bên vực thẳm Chương 6
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Thịt Tiên Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm