Thuật Đổi Dung

Chương 12

16/10/2024 15:50

Trong cung ch*t một mỹ nhân cũng không phải việc gì to t/át.

Th* th/ể của ‘Ngụy mỹ nhân’ bị cuốn chiếu qua loa vứt ra khỏi cung.

Lại qua mấy ngày, trong cung Quý phi có người gọi ta qua, nói Quý phi nương nương muốn gặp ta.

Theo cung nữ lạ mặt đi vào cung Tây Ngô lần nữa, đình viện trước mặt đang tân trang, cây cối hoa cỏ ngày xưa hoàn toàn bị xóa sạch, thợ thủ cung đang bận rộn bới đất mới để trồng những hoa cỏ nổi tiếng quý giá mới chuyển tới.

Thấy ta tới, ‘Ngụy mỹ nhân’ với gương mặt của Qúy phi cười khanh khách đi ra.

“Cô nương tới rồi, mau vào đây.” Nàng ta thân thiết nắm tay dắt ta vào trong điện.

Cửa đóng lại, nụ cười trên mặt ta cũng biến mất.

“Xem ra Ngụy mỹ nhân không định trả mặt cho ta nhỉ?”

Việc này nói ra là đôi bên cùng có lợi.

Sau khi l/ột mặt của Quý phi, ta không thể đặt nó lên người người ch*t được, lỡ như Hoàng đế coi Quý phi ch*t thật, tổ chức tang sự cho th* th/ể có dung mạo Quý phi kia, vậy thì ta sẽ không thể nào lấy lại được khuôn mặt này của mình nữa.

Vì vậy ta đành tạm thời gửi khuôn mặt này lên người Ngụy mỹ nhân, đợi tất cả mọi việc xong xuôi, ta sẽ đổi cho nàng ta một khuôn mặt bình thường khác.

Sau đó Hoàng hậu sẽ thả nàng ta ra khỏi cung, cho nàng ta một thân phận mới, nàng ta có thể làm một con người ở ngoài cung.

Nhưng bây giờ xem ra, Ngụy mỹ nhân đã hối h/ận.

“Khuôn mặt này có thể giúp ta làm Quý phi, ta trả cô? Cô nghĩ ta ngốc à?” Nàng ta cười nói: “Ngụy mỹ nhân đã ch*t rồi, bây giờ trong cả hậu cung chỉ có ta có khuôn mặt đẹp nhất. Người Hoàng đế yêu nhất là ta.”

“Còn cô.” Nàng ta nhìn ta, sự thân thiết giả vờ trong ánh mắt đã biến mất, lộ ra sự ngạo mạn ẩn sâu bên dưới: “Ngươi nên gọi ta là nương nương.”

“Nếu nương nương đã không muốn trả mặt cho ta, vậy tại sao còn muốn gọi ta tới đây.”

Ta không đổi sắc lùi lại mấy bước, bàn tay sau lưng đẩy cửa điện, dùng sức...

Nhưng cánh cửa không động đậy.

“Bởi vì bây giờ người biết thân phận thật sự của ta, ngoại trừ Hoàng hậu ra thì chỉ có ngươi. Ngươi ch*t rồi, Hoàng hậu sẽ không có người nào có thể làm chứng thân phận của ta nữa.”

Hai bà tử bước ra từ sau cột, tay cầm lụa trắng, muốn tiến lên thắt cổ ta.

“Dừng tay...”

Trong cảnh ngàn cân treo sợi tóc, ngoài điện truyền tới tiếng hô to.

Cánh cửa đã khóa bị đạp mở, một người đàn bà trung niên được chăm sóc kỹ lượng, đầy quyền quý bước vào dưới sự vây quanh của nhiều ng/uời hầu.

Vừa vào đến nơi, bà ấy lập tức đi thẳng về phía ta, hai tay nâng lấy gương mặt ta và nhìn kỹ.

"Giống quá! Giống quá! Thật sự là quá giống!" Bà ấy nói liền ba chữ "giống", rồi gọi một nữ nhân đứng sau đến: "Ngươi mau xem, đây không phải là con gái của ngươi sao?"

Nữ tử phía sau có vẻ tiều tụy hơn nhiều, độ tuổi hai người chắc chắn không chênh lệch nhiều, nhưng bà ấy lại trông già hơn hẳn.

Khi thấy ta, bà ấy lập tức khóc: "Không thể sai được, nốt ruồi ở thái dương vẫn còn, đây chính là con gái của ta! Con ơi, mấy năm qua con đi đâu, biểu ca con đã về rồi, mà con vẫn không thấy bóng dáng, để mẹ phải tìm con khổ sở như vậy!"

Ta bị tiếng khóc của bà ấy làm cho choáng váng, phải một lúc lâu mới nhận ra họ đang nói gì.

Thì ra người đàn bà trung niên đầu tiên vào là Thái hậu, còn người phụ nữ trước mặt ta là muội muội của Thái hậu, phu nhân của Lương quốc công.

Mười hai năm trước, lúc đó Hoàng đế còn là tứ hoàng tử, dẫn theo biểu muội mình ra ngoài dạo chơi, kết quả cả hai đều biến mất. Tứ hoàng tử sau nửa tháng mới được tìm thấy, nhưng con gái của Lương quốc công như thể đã biến mất khỏi thế gian, không còn bất kỳ dấu vết nào.

Ta bây giờ lại sử dụng khuôn mặt của con gái Lương quốc công?!

Khuôn mặt này là do sư phụ ban cho ta, làm sao ông có được khuôn mặt này?

Trong khoảnh khắc, ta cảm thấy toàn thân nổi da gà.

Một suy đoán kinh khủng liên tục hình thành và dâng lên trong đầu ta.

Trong khi phu nhân Lương quốc công vẫn đang khóc thương cho nửa khuôn mặt bị h/ủy ho/ại của ta, suy đoán ta đã phải chịu đựng bao nhiêu khổ sở trong những năm qua.

Nhưng ta hoàn toàn không thể lắng nghe lời bà ấy nói, cũng không có tâm trạng để phối hợp với tình cảm của người mẹ dành cho con gái.

Ta nói vài câu cho qua chuyện, xin lỗi rồi nhanh chóng chạy ra khỏi cung của Quý phi, dùng tốc độ nhanh nhất hướng về trung tâm hoàng thành — Điện Thái Cực đồ sộ, uy nghi.

Đó là nơi ở của Hoàng đế.

Phải nhanh hơn, nhanh hơn nữa!

Trong vô hình có điều gì đó đang xảy ra.

Những thứ mà trước đây ta đã bỏ qua và quên lãng đang tập hợp thành một bí ẩn khổng lồ và đ/áng s/ợ, lao thẳng về phía ta.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngươi muốn cưới Nàng Ốc? Nhưng ta là ốc bươu đây này!

Chương 6
Đám đàn ông trong làng đổ xô đi khắp nơi, lùng sục muốn bắt cô gái ốc đào về nhà. Tôi tránh đám đông, lẩn vào rừng, lo lắng giấu kỹ vỏ ốc rồi nhanh chóng lặn xuống nước tắm rửa. Vừa khi tôi thư thái khép hờ mắt, tiếng đàn ông phấn khích xé tan sự tĩnh lặng của khu rừng: - Bắt được ngươi rồi! Vỏ ốc của ngươi đang trong tay ta, ngươi phải lấy ta! Hắn nhanh tay rút ra một túi gấm. Chiếc túi phình to nuốt chửng cả vỏ ốc rồi co về nguyên dạng. Hắn thèm thuồng liếm mép: - Không lấy ta, đừng hòng lấy lại vỏ ốc. Tôi thích thú ngắm nghía gã đàn ông trước mặt, nhẹ nhàng khẽ mỉm cười: - Ngươi thật sự muốn cưới ta? Ánh mắt hắn dán chặt vào làn da trắng mịn lộ trên mặt nước của tôi, giọng đầy tham lam nhớt nhát: - Đúng thế, cô gái ốc đào, ngươi không thoát được đâu. Nụ cười tôi nở rộng hơn: - Được thôi, hôm nay ta thành thân. Chỉ có điều hắn đã nhầm to. Ta không phải cô gái ốc đào. Ta là ốc bươu vàng. Hắn muốn cưới ta? Vừa hay. Ta cũng đang cần vật chủ đẻ trứng.
Cổ trang
Tình cảm
0
Phục Cẩm Chương 8