Khi tôi vội vã chạy ra ngoài, tôi nhìn thấy một Lý Văn Tiêu chật vật chưa từng thấy.
Trên mặt hắn đầy vết bầm, vừa mới bò dậy từ dưới đất đã bị Giang Lệ đ/ấm ngã trở lại, còn bị bồi thêm một cước.
Giang Lệ: “Tôi đã nói rồi, gặp một lần đá/nh một lần!”
“Năm đó tôi không biết thân phận của cậu nên mới c/ứu cậu, hôm nay cũng sẽ không vì cậu là con trai Nguyên soái mà nương tay!”
“Lần này nếu không phải tôi và Cole dẫn đầu tiếp viện quân Thủ tinh, đừng nói là lập công, cậu có sống sót được hay không còn khó nói đấy!”
“Sao cậu dám đối xử với em trai tôi như vậy... đồ cặn bã!”
Giang Lệ đá/nh đến đỏ cả mắt, thấy Lý Văn Tiêu lại đứng lên, liền lập tức giơ nắm đ/ấm.
“Anh ơi!”
Hai người đối diện đều nhìn sang.
Tôi nói với Giang Lệ: “Anh ơi, em đói quá, muốn ăn cháo nấm anh nấu.”
Giang Lệ nhìn tôi với vẻ khó tin.
Tôi cúi đầu nhìn mũi chân: “Anh về trước đi, em có chuyện muốn nói với hắn.”
Giang Lệ nổi gi/ận: “Còn gì để nói chứ! Không được nói!”
Tôi: “Nói xong lần này hắn sẽ không đến nữa đâu.”
Giang Lệ cười lạnh: “Cứ để nó đến, đá/nh ch*t tính anh.”
Tôi: “...”
Giang Lệ trực tiếp xông tới vác tôi lên vai đi về: “Từ nay về sau em không được phép nói chuyện với nó nữa!”
Tôi không muốn đổ thêm dầu vào lửa, đành ngoan ngoãn nằm sấp trên vai anh.
Trong tầm mắt, Lý Văn Tiêu đã bò dậy, im lặng nhìn tôi.
Tôi không hiểu nổi, hắn bày ra cái vẻ trừu tượng đó là muốn làm gì.
Sau khi về đến phòng b/ệnh, Giang Lệ đặt tôi xuống rồi đi mượn bếp núc ở căng tin b/ệnh viện.
Chỉ còn lại tôi và Cole nhìn nhau trân trối.
Cole: “Bị anh trai em m/ắng à?”
Tôi: “Cũng không hẳn... Hai người đá/nh nhau mấy ngày rồi?”
Cole: “Em vừa vào phòng phẫu thuật, Lý Văn Tiêu liền kể hết mọi chuyện của hắn và em cho Giang Lệ nghe.”
Tôi: “...”
Cole: “Nói công bằng thì tên đó cũng khó gi*t thật, chịu đò/n giỏi lắm.”
Tôi: “... Đừng gi*t hắn thật, phiền phức lắm.”
Cole nhìn tôi dò xét: “Chỉ vì phiền phức thôi sao?”
Tim tôi đ/ập thịch một cái.
Một lúc sau, tôi thăm dò: “Anh bảo anh hỏi à?”
Cole cười nói: “Anh không phải cũng là anh trai của em sao?”
Tôi im lặng một chút rồi nói: “Em không có ý nói đỡ cho Lý Văn Tiêu.”
“Giao dịch với Lý Văn Tiêu là do em tự nguyện.”
“Hắn đã cho em thứ em cần. Nếu không có hắn, rất có thể em đã không thể đoàn tụ với anh trai.”
“Cho nên, những chuyện hắn đã làm với em, em không cảm thấy có gì oan ức cả.”
“Một người cảm thấy oan ức là vì họ có kỳ vọng về mặt tình cảm.”
“Em không có bất kỳ kỳ vọng tình cảm nào đối với Lý Văn Tiêu.”
“Bây giờ trả th/ù xong rồi, em không cần Lý Văn Tiêu nữa, giao dịch chấm dứt, không n/ợ nần gì nhau, ai đi đường nấy.”
Tôi chốt lại: “Cho nên, thực ra anh không cần phải tức gi/ận như vậy.”
Cole nghiêng đầu: “Em nghĩ phức tạp quá rồi.”
Tôi: “Hả?”
“Vậy anh hỏi em,” Cole nói, “Em có dám nói lại những lời này trước mặt anh trai em không?”
Tôi: “Ơ, không phải anh sẽ chuyển lời giúp em à?”
Cole kinh ngạc: “Anh bị đi/ên à mà đi chuyển lời, anh còn muốn giữ mạng để yêu đương chứ!”
Tôi: “...”
“Cho nên là, việc em không thấy oan ức là một chuyện, anh trai em gi/ận là một chuyện khác, không hề mâu thuẫn.”
“Không sao đâu, cứ để anh em đá/nh, đá/nh ch*t tính anh.”
Tôi: “...”
Không được, như vậy thật sự không đáng.
Tôi đành nhắn tin cho phó quan của Lý Văn Tiêu là Elair.
“Elair, Nguyên soái có biết chuyện Lý Văn Tiêu mấy ngày nay quậy phá b/ệnh viện của tập đoàn nhà anh ta không?”
Elair trả lời ngay lập tức.
“Biết chứ. Nguyên soái nói đá/nh ch*t cho đỡ phiền, bảo anh trai cậu cứ tự nhiên, không cần nương tay.”
Tôi: “...”
Nghiêm túc đấy à? Đây chẳng lẽ là lý do Lý Văn Tiêu bỏ nhà đi tìm mẹ năm đó sao?
Đêm đó, tôi nghe nói Lý Văn Tiêu lại đến, lần này người đá/nh hắn là Cole.
Sau những ngày tháng tương tự trôi qua, tình trạng sau phẫu thuật của tôi đã ổn định, Giang Lệ và Cole lập tức mang tôi bỏ trốn vào lúc nửa đêm.
Hai người rõ ràng đã chuẩn bị từ trước, dọc đường nhảy cóc không gian ba lần, trực tiếp thoát khỏi đế quốc và hạ cánh xuống một hành tinh nhỏ thuộc liên bang.
Đế quốc và liên bang tuy không giao chiến, nhưng sĩ quan cấp thiếu tá trở lên không được phép xuất ngoại nếu không có sự phê duyệt.
Lý Văn Tiêu vừa hay là thiếu tá.
Dù có đến đây, hắn ở liên bang cũng chỉ là một du khách, không thể vận dụng quyền hạn nào của liên bang cả.
Hắn là lực lượng chiến đấu quan trọng của đế quốc, còn tôi chỉ là một Alpha cấp thấp đang nghỉ b/ệnh dài hạn.
Thời gian trôi qua, hắn rồi cũng sẽ phải quay về con đường của riêng mình.