Bị zombie cắn ch*t không hề đ/au đớn.
Ngay khoảnh khắc đ/ộc tố xuyên qua làn da, tôi đã mất đi cảm giác đ/au đớn. Thế nên tôi chỉ đứng trân trối ở đó. Nhìn đồng đội liều mạng đ/è ch/ặt lấy Hạ Thâm đang đỏ ngầu cả hai mắt xuống dưới thân.
Có người n/ổ sú/ng về phía tôi, thúc giục mọi người nhanh chóng đưa Hạ Thâm đã bị đá/nh ngất đi.
Đội ngũ đi xa dần, ý thức của tôi từng chút một bay bổng lên cao. Bay lơ lửng giữa không trung, rồi lại trôi dạt về bên cạnh Hạ Thâm.
Tôi thấy anh trở mặt với những người đồng đội cũ, không ăn không uống, bị xích sắt trói ch/ặt trên giường, muốn ch*t cũng không xong.
Thấy anh trong cơn mê sảng đẫm lệ gọi tên tôi: "Tôi từng nói sẽ cùng ch*t với em ấy. Lâm Độ đang đợi tôi đấy."
Đồ ngốc, em đâu có đợi anh. Chỉ là em bị kẹt lại ở đây, không đi đâu được mà thôi.
Tôi còn thấy Bạch Nghiễn Thanh tận tình chăm sóc anh.
Dù bị Hạ Thâm đi/ên cuồ/ng lạnh nhạt, ném đồ đạc làm bị thương, cậu ta vẫn không rời nửa bước, luôn túc trực bên cạnh anh.
Cùng Hạ Thâm vượt qua tuyệt vọng, từ tê liệt đến khi cuối cùng cũng chịu mở lòng giao tiếp với người khác.
Sau khi Hạ Thâm hồi phục lý trí, câu đầu tiên anh nói là xin lỗi Bạch Nghiễn Thanh: "Những ngày qua vất vả cho cậu rồi."
Bạch Nghiễn Thanh bịt miệng ngồi thụp xuống, những giọt nước mắt rơi lã chã làm ướt đẫm mặt đất.
Thú thật, trước đây tôi khá gh/ét Bạch Nghiễn Thanh.
Vì cậu ta quen Hạ Thâm lâu hơn tôi. Vì ánh mắt bạn bè của hai người họ luôn đầy vẻ m/ập mờ. Vì mỗi khi nhắc đến quá khứ của mình và Bạch Nghiễn Thanh, Hạ Thâm luôn kín miệng như bưng.
Nhưng giờ đây, tôi thấy thật may mắn vì có cậu ta ở bên cạnh Hạ Thâm.
Tôi ngày qua ngày lảng vảng bên cạnh Hạ Thâm. Nhìn anh sống một cách khô khốc như một cỗ máy gi*t zombie. Cứ thế mà trôi dạt suốt mười năm.
Biến cố xảy ra vào ngày tận thế kết thúc. Hai người dẫn đội đi càn quét đợt zombie cuối cùng, Bạch Nghiễn Thanh không may bị thương nặng.
Cậu ta cố nén hơi thở, nắm ch/ặt lấy tay Hạ Thâm.
Trước mặt bàn dân thiên hạ, cậu ta trút hết những tình cảm kìm nén bấy lâu nay ra như trút đậu.
Tôi lơ lửng phía trên đám đông đang vây xem, cùng họ khuyên nhủ Hạ Thâm: "Đồng ý với cậu ấy đi, cuộc sống còn phải tiếp diễn mà."
Hạ Thâm không đáp.
Anh đưa Bạch Nghiễn Thanh vào phòng phẫu thuật. Rồi tìm đến m/ộ gió của tôi. Quỳ xuống.
Anh nói: "Lâm Độ, xin lỗi em."
Em chưa bao giờ trách anh cả.
Nhưng giọng tôi chẳng thể nào truyền đến tai anh.
Tôi muốn anh đứng dậy, muốn nói với anh rằng tôi không gánh nổi cái quỳ này.
Anh lại chẳng nghe thấy gì cả.
May mắn thay, rất nhanh đã có người tìm đến. Bảo rằng Bạch Nghiễn Thanh đã qua cơn nguy kịch, giờ muốn gặp anh.
Hạ Thâm phủi sạch những nếp nhăn trên quần áo, rồi rời đi cùng người đó.
Tôi theo thói quen muốn đuổi theo. Nhưng chân như mọc rễ, không thể nhúc nhích. Chỉ đành trơ mắt nhìn Hạ Thâm từng bước đi khuất khỏi tầm mắt mình.
Trong thoáng chốc, hình bóng ấy chồng lấp lên cái bóng lưng mười năm trước đã cõng Bạch Nghiễn Thanh đi ngược hướng với tôi.
Chẳng bao lâu sau, ý thức bắt đầu tan biến.
Một giọng nói tự xưng là hệ thống vang lên bên tai.
Nó nói thế giới này thực chất là một cuốn tiểu thuyết.
Hạ Thâm và Bạch Nghiễn Thanh là nhân vật chính. Còn tôi chỉ là một kẻ pháo hôi trong mối qu/an h/ệ này.
Hai nhân vật chính từng nảy sinh tình cảm từ thuở thiếu thời. Nhưng vì còn quá trẻ, một người thì kiêu ngạo, một người thì chẳng chịu thỏa hiệp, cuối cùng bỏ lỡ nhau.
Mười năm tận thế, biết bao cuộc chia ly nơi nhân gian đã giúp cả hai trưởng thành. Cũng giúp cả hai x/ác định lại tình cảm dành cho đối phương.
Tôi ngắt lời: "Hạ Thâm sẽ hạnh phúc, đúng không?"
Hệ thống khựng lại một chút: "Kết cục trong truyện là hạnh phúc."
Vậy là tốt rồi.
Hệ thống thăm dò hỏi tôi có điều gì hối tiếc không. Nó bảo có thể mở cho tôi một lối đi sau. Xem như là sự bù đắp cho mười năm linh h/ồn phiêu bạt này.
Tôi lắc đầu, không có.