Gả Thay Em Gái

Chương 11

03/11/2025 18:28

Tôi đứng bên ngoài biệt thự đợi xe, Bùi Tri Kỷ ở đầu dây bên kia cũng im lặng không nói.

Nghĩ đến bộ dạng hoảng lo/ạn của ba người kia, tôi cảm thấy khoan khoái đến nỗi da đầu tê dại.

Từ khi mẹ tôi ngủ mãi không tỉnh lại, chưa từng có ai trừng trị họ một cách mạnh mẽ như vậy.

Bùi Tri Kỷ... đầu óc hỗn lo/ạn, tôi bỗng nghĩ đến hình ảnh hắn ngồi ngây người giữa chiếc giường sập.

Không kìm được, tôi gọi tên hắn: "Bùi Tri Kỷ."

Giọng nói lười biếng bên kia vang lên: "Hửm?"

"Cảm ơn anh."

Cảm ơn anh đã giúp tôi trả tiền viện phí cho mẹ.

"Tiền... hiện tại tôi chưa có nhiều như vậy, nhưng anh yên tâm, tôi nhất định sẽ trả lại đủ."

Tôi nghiêm túc hứa, người bên kia lại cười khẽ: "Hai trăm triệu đấy, cậu định trả trong bao lâu?"

Tôi gi/ật mình, y tá chỉ nói có người chuyển một khoản tiền chứ không đề cập số tiền lớn thế này.

Cổ họng tôi khô khốc: "Dù sao tôi cũng sẽ tìm cách trả anh!"

Bùi Tri Kỷ cười hai tiếng đầy ẩn ý.

"Bảo bối, cậu biết tôi muốn cậu trả n/ợ bằng cách nào mà."

Nếu có thể nhìn thấy chỉ số tình cảm, chắc chắn sẽ thấy trên đầu tôi hiện lên: thiện cảm +10, +10, +10, rồi -100!

Nhưng nghĩ lại, hai trăm triệu quá lớn, tôi không có khả năng trả nổi.

Thở dài, đằng nào cũng đã từng ngủ với nhau rồi, ngủ thêm lần nữa...

Bùi Tri Kỷ có thân hình đẹp thế kia, tính ra tôi cũng không thiệt.

Coi như... hắn bỏ tiền để tôi không tốn tiền mà vẫn được chơi đùa với hắn vậy!

Tôi quyết định dứt khoát, nói với Bùi Tri Kỷ qua điện thoại: "Vậy anh gửi địa chỉ đi!"

Tới b/ệnh viện xoa bóp chân cho mẹ, dù việc này y tá cũng làm được nhưng tôi luôn nghĩ xoa thêm lần nữa, biết đâu cơ thể mẹ sẽ hồi phục tốt hơn.

Bữa tối cũng không ăn, tôi bắt taxi đến chỗ Bùi Tri Kỷ.

Tốn tiền đi taxi thì xót, nhưng khu biệt thự thì làm gì có xe buýt.

Chắc chắn thái tử gia sẽ cho tôi ăn no, tiện thể thanh toán luôn tiền taxi cho tôi.

Biệt thự ba tầng, sân vườn còn có bể bơi lớn.

Tôi bấm chuông, Bùi Tri Kỷ đeo tai nghe ra mở cửa.

"Ngồi tự nhiên."

Tôi gật đầu ngượng ngùng, thay dép.

Bùi Tri Kỷ tháo tai nghe, chỉ hướng cho tôi: "Tôi vào nhà vệ sinh chút."

Chưa kịp phản ứng gì, anh đã vào nhà vệ sinh.

Còn tôi, cả người như con mèo dựng hết lông, đứng ch*t trân tại chỗ.

Ơ... nhanh thế sao?

Không cần trao đổi chút tình cảm gì sao?

Tim đ/ập thình thịch, mặt đỏ bừng, tôi lục lại chút kinh nghiệm ít ỏi lần trước - hình như... thật sự không cần nuôi dưỡng tình cảm.

Lúc đầu Bùi Tri Kỷ rất th/ô b/ạo nên rất đ/au, nhưng về sau... hình như...

Cũng khá thoải mái.

Tôi đưa tay vỗ nhẹ vào má đỏ rực, cố trấn tĩnh.

Liếc nhìn sofa và phòng khách, lại nhìn xuống bộ quần áo trên người.

Nếu phục vụ đại gia kim chủ, có phải nên cởi đồ trước không?

Nhìn ra cửa kính rộng, thấy hơi x/ấu hổ, tốt nhất nên kéo rèm rồi mới cởi.

Vì thế khi Bùi Tri Kỷ bước ra từ nhà vệ sinh, tôi đang kéo rèm.

"Cậu kéo rèm làm gì?"

Tôi đứng hình, hơi nóng từ tim xông thẳng lên n/ão, miệng lỡ lời: "Không kéo rèm thì làm sao?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
5 Người Dọa Ma Chương 12
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
8 Ngọc Vỡ Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Gã ma ốm phủ Vĩnh An Hầu sống lại rồi

Chương 33
Thân là phận nữ nhi mồ côi, bị bán vào Hầu phủ để xung hỉ cho Thế tử. Ngày bái đường, Thế tử băng hà, Hầu phủ nhẫn tâm đánh ngất thiếp để tuẫn táng cùng người. Trong quan tài, thấy Thế tử ngậm dạ minh châu trong miệng, thiếp lòng đầy uất hận, liền cạy đôi môi lạnh giá của người để đoạt lấy châu báu, chẳng ngờ lại vô tình chạm môi vào nhau. Nửa khắc sau, tân lang vốn đã tắt thở bỗng mở bừng đôi mắt. Từ một kẻ bị tuẫn táng, thiếp dựa vào huyết mạch Nguyệt La tộc để trừ tà, phá trận, báo thù. Còn vị Thế tử ốm yếu kia, chẳng ngờ lại trở thành tử huyệt trí mạng cũng là giáp trụ kiên cố nhất của thiếp. Chuyện xưa kỳ bí, tình duyên trắc trở, cứu rỗi lẫn nhau, kết cục viên mãn.
Báo thù
Cổ trang
Linh Dị
2