Huống Dã đến rất nhanh.
Chưa kịp mở miệng, anh đã nói thẳng ra thân phận của tôi: "Vị hôn phu Omega của Ngụy Dục? Cậu đến cảnh cáo tôi à? Tôi và anh ta không có qu/an h/ệ gì, càng không muốn bị anh ta quấy rầy."
Tôi vội vàng lắc đầu: "Không phải! Anh đừng hiểu lầm, bọn tôi đã hủy hôn rồi, chẳng còn qu/an h/ệ gì nữa."
Ánh mắt sắc bén của Huống Dã khóa ch/ặt tôi: "Vậy cậu đến làm gì?"
Bị anh nhìn chằm chằm,tim tôi hoảng lo/ạn, đầu óc nhanh chóng xoay chuyển:
"Ngụy Dục là tên khốn nạn! Anh là ân nhân c/ứu mạng của tôi, tôi không thể mặc kệ anh bị anh ta quấy rối được. Hơn nữa tôi rất thích... à ý tôi là rất coi trọng tiềm năng của anh. Nếu anh thiếu tiền thì làm vệ sĩ cho tôi nhé? Tôi có thể tài trợ anh đi học, hoặc..."
Chưa nói xong đã bị Huống Dã c/ắt ngang: "Không cần, đây là chuyện của tôi."
Anh xoay người bỏ đi.
Tôi bất chấp tất cả, nắm lấy vạt áo anh: "Đừng đi mà, tôi còn lý do khác nữa."
Huống Dã khựng lại, hừ giọng hỏi lại: "Còn lý do gì?"
Lục tung n/ão cũng chẳng tìm được lý do nào hợp lý hơn.
Nhưng tựa như trong lòng có tiếng nói ngăn anh rời đi, cuối cùng tôi buột miệng nói ra một lý do ng/u ngốc: “Hiện tại... tôi cần một người giúp tôi vượt qua kỳ phát tình, nhưng không thể đ/á/nh dấu tôi."