Sau Khi Cảm Hóa Phản Diện Thất Bại

Chương 11

09/05/2025 16:52

Hắn đột nhiên quay đầu nhìn tôi: "Quý An!"

Nữ chính hoảng hốt hét lên.

"Hách Minh Thời, anh đi/ên rồi!”

"Em mới là người anh thực sự nên yêu!"

Tôi xoay chiếc nhẫn bạch kim trên tay, mặt sau khắc ba chữ cái HMS.

Thằng sói con đáng gh/ét, muốn đóng dấu ấn lên cả thân thể.

Bản thân hắn cũng thế.

Chiếc nhẫn bạch kim trên tay hắn khắc tên tôi - JA.

Tôi lạnh lùng cất lời: "Tình tiết không thay đổi, tôi sẽ mãi không bị thay thế."

Tôi mỉm cười với vị bác sĩ, bước về phía Hách Minh Thời.

Vị bác sĩ cười ngạo nghễ, vỗ tay tán thưởng.

Sóng biển cuộn trào, tôi và Hách Minh Thời cùng nhau lao xuống biển.

Nước biển tràn vào tai, tiếng thì thầm bên tai như bị ngăn cách bởi lớp màng mỏng.

"Anh trai, chúng ta sẽ mãi bên nhau.”

"Không ai có thể chia lìa chúng ta."

Hai bàn tay chúng tôi đan ch/ặt vào nhau, sinh tử không rời.

Tiếng báo động từ hệ thống n/ổ tung trong đầu tôi.

Hệ thống: “Cốt truyện lệch quỹ đạo nghiêm trọng, kích hoạt c/ứu viện!!!”

Tôi nở nụ cười, giơ tay bóp nát chuỗi hạt trên cổ.

Nơi ký sinh của hệ thống này.

Vị bác sĩ đã nói với tôi điều đó.

Hệ thống: “Anh đi/ên rồi? Anh không muốn trở về thế giới của mình nữa sao?”

Tôi lắc đầu.

Ở thế giới cũ, tôi chỉ là ngọn cỏ bồng bềnh, cơn gió thoảng qua là g/ãy rụi.

Không gia đình, không bạn bè.

Hách Minh Thời và tôi chỉ có nhau mà thôi.

Ánh bình minh rực rỡ.

Xung quanh đột ngột chuyển cảnh.

Tôi và Hách Minh Thời đứng trên boong tàu, trong khi Khương Điềm tuyệt vọng nhận ra: "Sao tôi lại ở trong biển?!"

Không chỉ Khương Điềm, vô số người khác đang bập bềnh trên biển.

Tôi đã quên mất một điều.

Th/uốc ảo giác chỉ có tác dụng với những kẻ đi công lược.

Bởi hào quang của nam chính, nên những kẻ công lược vẫn tiếp tục lao vào, tranh giành không ngừng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cẩm nang sinh tồn sai lầm của nam phụ làm màu

Chương 19
Năm thứ ba bị thụ chính “công lược” chiếm lấy cơ thể, cuối cùng hắn cũng hoàn thành cái gọi là nhiệm vụ, trả lại thân thể cho tôi. Tôi chậm rãi mở mắt, bị hai cha con chen chúc ở đầu giường làm giật mình, theo phản xạ— suýt nữa vung tay tát một cái. Ngay lúc đó, trước mắt bỗng lóe lên “bình luận bay”: 【Thụ chính đi rồi à? Vậy giờ trong cơ thể này là nam phụ làm màu kiêu căng ngang ngược kia?】 【Cười chết mất, đúng là nó rồi. Nhưng nam chính với thằng nhóc kia được thụ chính dịu dàng chăm sóc suốt ba năm, còn chịu nổi con này nữa không?】 【Chắc chắn là không. Nếu nam phụ còn dám hung hăng bắt nạt như trước, thì chỉ có nước chờ chết. Nam chính bây giờ đâu còn là bánh bao mềm để nó bắt nạt nữa.】 Tôi cứng đờ, vội dừng động tác. Ép bàn tay suýt vung ra lại, cố nặn ra một nụ cười dịu dàng: “Hai… hai người đang làm gì ở đây vậy?” Chương Hoa không nói gì, chỉ ngây người nhìn bàn tay tôi giấu sau lưng. Sau đó, trong đáy mắt vốn tĩnh lặng như chết kia, từng chút một bùng lên niềm vui như vừa tìm lại được thứ đã mất.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
208
lật bàn Chương 6