Độc trong thiên hạ sinh ra vốn khắc chế lẫn nhau, nơi nào có rắn đ/ộc xuất hiện, trong vòng bảy bước phải có th/uốc giải.

Cương thi cũng vậy, từ xưa đến nay ở vùng Tương Tây của Hồ Nam có người trừ tà, cũng có người nuôi cương thi, trong những khu rừng già ở đó, có một loại thực vật có thể giải được đ/ộc của cương thi.

"Đến lúc đó tôi sẽ đi Tương Tây tìm th/uốc giải đưa đến cửa cho các ông."

Các thầy phong thủy đột nhiên trở nên lo lắng, bao gồm cả Lưu Hùng.

"Chuyện này sao có thể được chứ, Kiều đại sư, chúng tôi sẽ cùng cô đi Tương Tây.”

Tôi gh/ét bỏ nhìn Lưu Hùng.

"Tương Tây có rất nhiều bí thuật, hơn nữa cũng rất nguy hiểm, anh đi theo chỉ thêm lo/ạn, anh có năng lực gì?”

Lưu Hùng sững sờ.

"Có tiền được không? Kiều đại sư, tôi sẽ bồi thường Huyền Trạch cho cô, cho cô thêm 20 triệu nữa làm th/ù lao.”

Xì - Tôi tính toán thật nhanh, tôi lấy 5 triệu của Lý Oánh Oánh, cộng với 35 triệu của Lưu Hùng, được 40 triệu, nhân với một ngàn, ch*t ti/ệt, là 40 tỷ, phát tài rồi.

Làm thầy phong thủy, nhận tiền của người để trừ tai họa cho họ, nhưng không bao giờ được giữ lại hết, nếu không sẽ rước họa vào thân. Đừng thấy tôi hay đòi giá cao, nhưng thật ra số tiền thực tế tôi ki/ếm được trong những năm qua không nhiều.

"Có tiền hay không không quan trọng, nguyên nhân chính là tôi lo lắng chất đ/ộc trong cơ thể anh có thể sớm phát t/át, được rồi, anh cùng tôi đi Tương Tây đi."

Ngày hôm sau, tôi yêu cầu Lưu Hùng đặt quần áo của cha anh ta vào qu/an t/ài, lần nữa hạ táng cho ông ấy. Lại cố ý làm một tràng pháp sự cho ông, thay bia m/ộ mới, tránh “tà hung phá môn.”

Cùng lúc đó, Lý Oánh Oánh đơn phương tuyên bố chia tay trên các phương tiện truyền thông, đồng thời cũng hào phóng chúc phúc cho tôi và Lưu Hùng, trong suốt một thời gian dài, các trang nhất ở Hong Kong đều đưa tin này.

Giang Hạo Ngôn gọi cho tôi với vẻ kinh ngạc.

"Kiều Mặc Vũ, cậu có định kết hôn với người đàn ông trung niên ở Hồng Kông đó không?"

Tôi bác bỏ tin đồn: “Không có chuyện đó, tôi muốn đi Hồ Nam, cậu đi với tôi một chuyến đi.”

Sau khi cúp điện thoại, tôi yêu cầu Lưu Hùng sắp xếp một chuyên cơ riêng để đưa tôi trở về nước.

"Tôi quay lại trường học giải quyết một số việc, ba ngày nữa gặp anh ở sân bay Tương Tây, Hồ Nam."

Nhóm đại lão ở Hồng Kông chào tạm biệt tôi, còn hứa tới lúc đó sẽ đến Tương Tây, bọn họ còn tặng cho tôi rất nhiều đặc sản Hồng Kông.

Cầm trên tay túi bóng cá quý, tổ yến và các loại đồ bổ khác, tôi bật cười sảng khoái.

Khi cửa máy bay đóng lại, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ và vẫy tay chào họ.

“Vậy, hẹn gặp lại ở Tương Tây…”

(HOÀN)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Năm năm cửa hầu yên

Chương 7
Bản thân vốn nổi danh khắp kinh thành là kẻ bao che con cái tới mức cuồng loạn. Kẻ nào dám ức hiếp nhi tử của ta vào buổi sáng, thì buổi chiều mộ tổ tiên nhà kẻ đó ắt hẳn sẽ bị đào bới không còn sót lại chút gì. Tại yến tiệc mùa xuân, một tiểu nam tử chặn nhi tử của ta nơi góc khuất, trong đôi mắt to tròn chứa đầy vẻ đố kỵ: 'Ngươi chỉ biết dựa dẫm vào mẫu thân, cả đời này mãi là đứa trẻ to xác.' Ta lao tới giáng cho hắn hai quyền, đánh cho hắn ôm đầu nhận lỗi. Nhi tử rụt rè hỏi ta: 'Chẳng lẽ không dựa vào mẫu thân, mới được coi là đã trưởng thành?' Ta khẽ cười: 'Là do mẫu thân vô dụng.' Khi đêm xuống, tiểu nam tử kia chặn ta ở cửa sau, ấp úng cất lời: 'Ngươi... có thể làm mẫu thân của ta được không?' Ta vừa định từ chối, những dòng chữ lạ liền hiện lên trên đỉnh đầu. 【Kẻ phản diện ngoài mặt thì ức hiếp người ta, nhưng trong lòng lại ngưỡng mộ tới mức ghen tị, lén lút chạy tới nhận mẫu thân.】 【Ai ngờ được, vị đại gian thần khuynh đảo triều chính tương lai, thuở nhỏ lại khao khát tình mẫu tử đến thế.】 Lời từ chối nghẹn lại nơi cổ họng. Khuynh đảo triều chính ư? Nhi tử à, chỗ dựa cho ngươi sau này đã có rồi.
Cổ trang
Gia Đình
Tình cảm
1