Lão Hầu vừa đi khỏi, mọi người lập tức bắt đầu lười biếng. Từng người vừa đi ra khỏi ruộng vừa ch/ửi bới, đ/á/nh bịch ngồi phịch xuống đất.

"Lưng tôi ơi, lưng tôi g/ãy mất rồi! Cuộc sống này đúng là không phải cho con người. Môn chủ, làm sao đây? Chúng ta... Từ Hội trưởng... chạy đi thôi!"

Đạt ca lập tức ngăn lại: "Chạy không thoát đâu, tôi thử rồi. Cái làng này như có m/a trận, căn bản không ra được."

Mọi người thở dài ngao ngán, nghỉ ngơi đến trưa thì có ông lão lại bưng khay bánh bao đến, bên cạnh còn để chiếc bát sứ lớn đựng nước lã.

Tôi chưa kịp nói, Đạt ca đã xông lên trước, vồ lấy bánh bao nhét đầy mồm, vừa nhai nhồm nhoàm vừa càu nhàu: "Không có thịt thì làm ít dưa muối được không?"

Ông lão hừ lạnh: "Ăn xong mau đi làm! Còn lười biếng nữa, tao nhét tất cả vào vại nước!"

Mọi người lập tức ngoan ngoãn. Giang Hạo Ngôn đứng dậy định đi lấy bánh bao, tôi vội kéo tay anh ta.

"Đừng ăn vội, tôi có chuyện muốn nói."

Vừa nói tôi vừa lôi anh ta về phía rừng cây, ông lão canh giữ lập tức căng thẳng:

"Hai người đi đâu?!"

"Trai gái một đôi chui vào rừng cây, nói xem có thể làm gì chứ?"

Tôi đảo mắt, khoác tay Giang Hạo Ngôn. Mặt Giang Hạo Ngôn đỏ bừng, cứng đờ như gỗ bị tôi lôi đi.

Nhóm lão niên cười hô hố: "Hê hê, Kiều đại sư, không ngờ cô lại như vậy."

Từ Hội trưởng gật gù: "Tiểu Giang này không tồi, lông mày mắt sắc sảo, cơ bụng đẹp, giống tôi hồi trẻ."

Ông lão nhìn theo hướng chúng tôi đi, do dự liếc mọi người rồi ba chân bốn cẳng chạy đi tìm Lão Hầu.

Trong rừng, tôi kéo Giang Hạo Ngôn trốn sau gốc cây lớn, cảnh giác nhìn quanh.

"Cởi quần áo ra."

"Hả?"

Giang Hạo Ngôn trợn mắt, mặt đỏ tím cả lại.

"Kiều Mặc Vũ, tôi... anh... chỗ này không tiện lắm..."

"Ít lời, nhanh lên!"

Tôi mất kiên nhẫn, xông lên gi/ật áo anh ta. Tay vừa chạm vào vạt áo đã bị Giang Hạo Ngôn nắm ch/ặt.

Hắn nuốt nước bọt, chau mày nhìn tôi như người sắp ra chiến trường:

"Kiều Mặc Vũ, tôi đồng ý. Nhưng sau chuyện này, em phải nhận tôi làm đồ đệ."

Tôi lắc đầu:

"Không được, căn cơ anh kém quá, không thể làm x/ấu mặt gia tộc họ Kiều."

Nói xong, tôi gi/ật phăng áo anh ta lên, tay trái giơ tấm bùa nhét vào miệng nhai nát, bôi lên ng/ực Giang Hạo Ngôn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
11 Trụ Sống Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm