Mộ quỷ

Chương 1

10/01/2026 11:41

Mẹ tôi lúc đó chỉ còn thoi thóp, nằm bất động trên giường.

Bố tôi đang l/ột quần áo bà, gần như trần trụi.

Ông ta vừa làm vừa cười hềnh hệch, quay sang bà mối họ Vương mà khoe:

“Thím xem cái mông đàn bà này đi, tròn vo thế kia, nhìn là biết đẻ giỏi!

Xuống âm phủ chắc chắn sinh được cả đống q/uỷ con!”

Rồi ông ta bóp mạnh cánh tay mẹ tôi:

“Có th!t có da thế này, làm việc vặt là số một. M/ua bà ta, bảo đảm không lỗ!”

Nói xong, ông ta còn đ/á tôi mấy cái.

Tôi ngã ngồi xuống đất, gào khóc.

Bố tôi lườm tôi một cái sắc lẹm, cảnh cáo.

Ngay sau đó liền đổi giọng, ôn tồn quay sang bà Vương:

“Thím nói xem, có vừa ý không?”

Bà Vương cười tươi như hoa, gật đầu lia lịa, rồi bắt đầu ra sức tâng bốc bên nhà trai:

“Người kia ch*t đã hai mươi năm rồi, ch/ôn ở núi sau làng. Nhưng lúc sống thì đẹp trai lắm, cao ráo, thuộc hàng tuấn tú nhất làng mình.”

Bố tôi khịt mũi:

“Chẳng phải là lão Lưu Què sao? Trước khi ch*t vẫn là thằng đ/ộc thân đấy chứ?”

Bà Vương ho khan mấy tiếng, che giấu vẻ lúng túng.

Bố tôi xua tay:

“Thôi, nói mấy chuyện vô ích làm gì.

Nói thẳng đi, b/án được bao nhiêu?”

Rồi ông ta cố tình nói lớn:

“Nhà tôi không phải làm minh hôn nhé!

Minh hôn là cưới giữa hai người ch*t.

Còn đây—mọi người nhìn cho rõ—vợ tôi vẫn chưa tắt thở!

Cái này gọi là… đúng rồi, gọi là b/án trước!

Người ta nói, dương gian tính ngày giỗ, âm gian tính ngày sinh.

Bên kia ch*t hai mươi năm rồi, vợ tôi cũng sắp ch*t.

Gả qua đó, chính là con dâu nuôi!”

Ông ta vừa nói vừa làm động tác đếm tiền, ý tứ quá rõ ràng.

Bà Vương nào có ng/u.

Bà ta ghé sát lại, thì thầm mấy câu vào tai bố tôi.

Bố tôi lập tức nhe răng cười, lộ ra hàm răng vàng khè gh/ê t/ởm.

“À, còn một việc rất quan trọng.” Bà Vương nhắc.

“Hai người bây giờ vẫn là vợ chồng hợp pháp.

Mệnh của Thục Anh còn dính hôn nhân.

Trước khi bà ấy ch*t, hai người bắt buộc phải ly hôn.

Nếu không, ch*t rồi gả cho lão Lưu Què, chẳng phải thành trùng hôn sao?

Đến lúc đó ông cũng dễ gặp chuyện rắc rối.”

Bố tôi vỗ ngựk, bảo đảm không vấn đề.

Không lâu sau, bà Vương rời đi.

Bố tôi lon ton tiễn bà ta ra cửa.

Nhưng tình trạng của mẹ tôi thì x/ấu đi rất nhanh.

Đột nhiên, bà mở trừng mắt, yếu ớt đưa tay ra, chụp lo/ạn trong không khí.

Người già trong làng nói, đó gọi là “trước lúc ch*t đi tìm người”.

Tôi lao tới, nắm ch/ặt tay bà.

“Mẹ! Mẹ ơi!”

Tôi khóc đến x/é ruột x/é gan.

Mẹ tôi bắt đầu thở dốc, từng ngụm từng ngụm.... người ta gọi đó là thở trút hơi.

Tôi hoảng lo/ạn, không biết phải làm sao.

Đúng lúc ấy, bố tôi nghe tiếng chạy quay lại.

Nhìn thấy cảnh đó, ông ta cũng sợ tái mặt.

“Bà… bà khoan ch*t đã!”

Bố tôi cuống cuồ/ng móc từ túi ra một tờ giấy ly hôn viết tay.

“Ký đã rồi hãy ch*t!

Vợ chồng một đời, bà đừng hại tôi chứ!”

“Ch*t… ch*t rồi?!”

Ông ta nhìn bàn tay mẹ tôi rũ xuống, kêu thất thanh.

Trong lúc hoảng lo/ạn, ông ta chộp lấy tay mẹ, cúi xuống cắn mạnh vào đầu ngón tay.

M/áu bật ra.

Ông ta nắm ch/ặt tay bà, ấn thẳng dấu m/áu đó lên tờ giấy ly hôn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bạn trai đã bán đi những giấc mơ của chúng tôi

Chương 12
Người lưu giữ giấc mơ Lê Tri Vãn phát hiện bạn trai Trình Tự Xuyên vì muốn chi trả phí điều trị tỉnh mộng cho người em gái hôn mê lâu ngày, đã tự ý bán những giấc mơ mà cả hai cùng niêm phong hàng năm cho chợ Dạ Khế. Khi từng chiếc bình chứa giấc mơ phai màu, cô mới xác nhận rằng những ký ức liên quan lúc tỉnh táo cũng đã bị lấy đi, và giấc mơ cuối cùng chờ được đổi chính là đêm cả hai quyết định dọn về sống chung. Giữa lúc em gái dần có dấu hiệu tỉnh lại, ký ức chung liên tục biến mất và cái giá phải trả để chuộc lại mười năm không mộng mị, Tri Vãn buộc phải giành lại quyền quyết định đối với những ký ức chung của chính mình trước, sau đó cùng Tự Xuyên lựa chọn lại xem ai sẽ là người gánh vác những cái giá phải trả đó.
0