Đúng Người Đúng Thời Điểm

Chương 2

05/12/2024 17:44

2.

“A a a a a a nhanh lên chút đi, nhanh lên chút a a a a a”

Sân tập rộng lớn, tiếng reo hò và tiếng vỗ tay như sóng vỗ của các bạn cùng lớp khiến tim tôi đ/ập lo/ạn, cả người run lẩy bẩy, huyết áp tăng vọt.

Các anh em, nghe tôi giải thích.

Không phải là tôi không muốn hát.

Mà tôi là hát nghe như nói mà nói thì nghe như hát, mỗi một từ để đứng riêng thì có vẻ còn đúng tông, chứ ghép lại với nhau thì sẽ phiêu thẳng ra ngoài không gian luôn.

Dammit!!!!!!

Tôi và soái ca ngơ ngác mở to mắt nhìn nhau, ít nhiều có phần lúng túng không biết làm thế nào.

Một vị giáo quan tốt bụng rất biết lợi dụng tình thế, lớn tiếng hỏi đám học viên da đen muốn nghe bài gì.

“Muốn nghe nhạc đám cưới ~”

“Hôm nay em muốn gả cho anh YYDS!!!”

“...M/ua b/án tình yêu.”

“Có chút ngọt ngào! A a a a a a a a a a a a a~”

“Hồng trần tình ca!”

Tôi: “...”

Soái ca: “...”

Cuối cùng, hai đứa tôi nhìn nhau sâu lắng và cất lên bài hát:

“Hai chú hổ.”

Quần chúng ăn dưa xung quanh đều thở dài, dường như đối với bài hát bài hát kinh điển, quen thuộc mà nhân dân toàn quốc từ bé đến lớn đều biết mà chúng tôi đã chọn không quá hài lòng! Thật là vô lý!

Nhưng khiến tôi ngàn vạn lần không ngờ tới đó là, tôi đã nghĩ rằng chỉ có một người hoàn hảo như tôi mới có thể hát mà không hề có cảm giác về cao độ, cũng chẳng có nhịp điệu lớp lang gì cả, cứ thế rối tung rối m/ù mà hát.

Không ngờ chàng soái ca này trông thì đẹp trai, môi rất chuẩn, nhưng mỗi từ thốt ra lại chẳng trúng nhịp nào. Ài, xem ra anh cũng hoàn hảo như tôi vậy.

Dưới sự nỗ lực không ngừng của cặp đôi trai tài gái sắc chúng tôi, hai đứa đã thành công biến bài “Hai chú hổ” hát thành “Hai chú bò ngựa”.

Có lẽ vì cả hai đều sốc trước giọng hát hoàn hảo của đối phương, cũng có lẽ là sự đồng điệu giữa hai tâm h/ồn hoàn mỹ, tôi một bên tạo ra tạp âm một bên phấn khích nhìn anh, lúc này mới nhận ra chàng soái ca này vẫn luôn chăm chú nhìn tôi.

Soái ca bình tĩnh hơn tôi nhiều, trong khi tôi còn ngại ngùng x/ấu hổ với giọng ca không phải là quá hoàn hảo của mình, thì anh lại rất đĩnh đạc, mặt không đỏ tim không lo/ạn, đầy tự tin hát sai nhịp một cách hợp lý.

Ánh mắt soái ca không hề lúng túng mà nhìn thẳng vào tôi đầy tự nhiên, hiểu rồi, anh chắc chắn đang mời tôi ngắm gương mặt điển trai của mình! [Như vừa bừng tỉnh ngộ.jpg]

Thế thì tôi không khách khí nữa nha! Ừm, lông mày dày rậm, mắt to và sáng, tôi thích quá! Ừm, sống mũi thật là cao, không tồi không tồi, đôi môi còn hồng hồng nữa, tsk tsk tsk, sau này gen nhan sắc của con cái chắc chắn không cần lo lắng rồi!

Ch*t chết ch*t, lại nghĩ những thứ linh tinh nữa rồi.

Tôi ngại ngùng nhìn anh, sao người ta đều rung động, còn tôi thì lại như "th/ai động," thật là đáng gh/ét!

Bài hát kết thúc.

Bốn bề im lặng như tờ.

Haiz, biết sao được, những người như chúng tôi, không chỉ có ngoại hình tỏa sáng mà còn sở hữu chất giọng có thể làm vạn vật im lặng, có thể siêu độ cả đám đông thế này, đúng thật là hiếm có.

Sau khi ngừng cười lén không ngớt vì chúng tôi, giáo quan hắng giọng, bước ra giải vây: “Âm nhạc có thể gần gũi, nhưng không được gần gũi tới địa phủ nhé, hai đứa hát cũng ổn đấy, lần sau không được hát nữa ha! Được rồi, về vị trí!"

Các bạn cùng lớp thân yêu của tôi lập tức cười phá lên, tiếng cười như sấm dậy, có người đi/ên cuồ/ng hét "Aaaa", có người không ngừng cười "Hahaha", còn có mấy người cầm điện thoại chụp lia lịa, cười ngây ngô như mấy bà dì hóng hớt.

Những sinh viên ưu tú 211, 985, trụ cột tương lai của Tổ quốc, những nhân tài sẽ gánh vác sứ mệnh phục hưng vĩ đại của dân tộc, ai nấy đều chẳng muốn làm nhà khoa học, lại cứ thích làm nhà ghép đôi học.

Thật đáng gh/ét.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bị Hủy Hôn Tôi Hẹn Hò Với Bạch Nguyệt Quang Của Hôn Phu

Chương 28
Ngày hủy hôn, tôi tìm đến Beta – “bạch nguyệt quang” trong lòng vị hôn phu của tôi. Beta toàn thân đầy vết thương, đứng giữa võ đài quyết đấu. Trong lòng tôi khẽ rung động, vung tiền gọi dừng trận đấu: “Nếu anh thiếu tiền, có muốn làm việc cho tôi không?” Về sau, Beta trở thành vệ sĩ trung thành nhất của tôi, quỳ xuống trước mặt tôi để mang giày. Thế nhưng vị hôn phu lại cho rằng đó là sự sỉ nhục, tìm đến tận cửa. Dưới áp chế của pheromone Alpha đầy bạo ngược, tôi gần như ngất đi. Không ngờ Beta lại ôm tôi vào lòng, pheromone còn mạnh mẽ hơn bao trùm lấy tôi: “Thiếu gia chỉ là ban thưởng cho tôi thôi, anh thì hiểu cái gì?” Nhưng mà… Beta thì làm sao có pheromone được?
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
2.78 K