Thiên Ý Vô Thường

Chương 16 (Hoàn)

30/06/2024 11:26

16

Sau khi Chu Cẩn Dật xuất viện, tôi bắt đầu ngủ chung phòng với anh ta.

Trong tay tôi có quá nhiều việc, tài sản của nhà họ Thẩm vừa mới lấy lại, hiện tại là lúc hoàn thành mọi việc.

Tôi đang bận đến mức đầu óc choáng váng, Chu Cẩm Dật bước vào.

Anh ta vội giải thích với tôi: “Thật sự là anh chưa hề chạm vào cô ta, anh nuôi cô ta là vì muốn chọc gi/ận em, anh cố ý chọc gi/ận em, muốn thấy em để tâm đến anh, muốn thấy thái độ của em, nhưng em chẳng bận tâm, đúng như những gì Tô Triệt nói với anh, em tiếp cận anh là có ý đồ, em không phải vì anh mà là vì nhà họ Chu.”

Tôi ngẩng đầu khỏi máy tính: “Nói thật đấy Chu Cẩn Dật, nếu anh không nói những lời này tôi đã quên mất tình cảm trước đây giữa tôi với anh rồi. Tôi bận công việc quá không nhớ nổi.”

“Tô Triệt nói không sai, tôi đến gần anh đúng là có ý đồ, nhưng lại không hiểu tại sao anh lại gh/ét tôi, vốn dĩ cũng là anh thu hút tôi.”

“Tôi thực sự không hiểu tại sao những người như anh lại bắt người khác yêu mình mà chẳng cần lý do, sống ch*t có nhau, nói thật, loại chuyện này đối với tôi mà nói rất hoang đường, tôi luôn cảm thấy, chỉ khi lợi ích của cả hai người gắn ch/ặt với nhau thì mới có thể ở bên cạnh nhau, mới có thể sống ch*t có nhau.”

“Dù là nam hay nữ, cũng phải có vốn liếng là tuổi trẻ hoặc là tiền tài hay là vẻ ngoài hấp dẫn, mới có thể khiến người khác muốn tiếp cận anh, mọi người đều chẳng phải kẻ ng/u ngốc.”

“Chu Cẩn Dật, tôi xin lỗi anh, tôi không phải vô duyên vô cớ mà yêu anh, nhưng anh xem tôi cũng từng c/ứu anh một mạng, sau này người một nhà chúng ta sống hòa thuận với nhau được không? Anh là người bố tốt, các con vẫn rất quan tâm đến anh.”

Tôi cố gắng nói lý lẽ với anh ta, thân phận hiện tại của tôi không thể chịu nổi những tờ báo ly hôn, cổ phiếu của công ty sẽ lao dốc mất!

Lông mi anh ta cụp xuống, giọng nói khàn khàn, chậm rãi nghẹn ngào: “Tô Na, chúng ta nên là người yêu, người nhà cũng phải có địa vị chứ, vậy anh phải làm người yêu của em.”

“Tôi đã ngủ với Đường Hạc Thanh.” Tôi đột ngột nói.

Anh ta loạng choạng hai bước, suýt ngã.

Tôi tiếp tục, “Có lẽ chúng ta có thể thử một mối qu/an h/ệ cởi mở, mặc dù tôi luôn nghĩ chúng ta vốn như vậy.”

Tôi hơi mệt rồi.

Tôi vô cùng hy vọng rằng tôi và anh ta có thể phát triển một mối qu/an h/ệ tôn trọng nhau, cho dù anh ta có nuôi bao nhiêu nhân tình cũng được, đừng hànhz hạz tôi.

Thật sự là rất ảnh hưởng đến tiến độ làm việc của tôi!

Sắc mặt anh ta dần tái nhợt, ngón tay đan vào nhau, giọng nói run run: “Khi nào?”

Tôi gi/ận dữ đóng máy tính lại, chắc chắn đêm nay tôi không làm việc được rồi.

“Ngày tôi tốt nghiệp ở Đức, cũng chính là ngày anh với Hứa D/ao hẹn hò với nhau lần thứ hai, đi xem phim ở rạp, cái ngày mà anh lau vết kem dính trên môi cô ta.”

Tôi ngưỡng m/ộ trí nhớ của mình thật đấy, đã lâu thế rồi mà tôi vẫn còn nhớ rõ như vậy.

Anh ta như bị rút hết sức lực, tuyệt vọng ngã xuống ghế, chậm rãi ôm đầu, cười khổ nói: “Na Na, đó là ảnh dàn dựng, anh cho người gửi cho em, anh đang chờ em đến chất vấn anh.”

Mắt anh ta đỏ hoe, lẩm bẩm: “Sao lại như thế chứ.”

“Tại sao hai chúng ta lại xảy ra những chuyện này vậy Na Na…”

Khoảng cách giữa tôi và anh ta rất ngắn, nhưng dường như lại bị ngăn cách bởi vực sâu.

“Là thế đấy, Chu Cẩn Dật.”

Tôi châm một điếu th/uốc, nhìn cây tài lộc cả chục triệu ngoài cửa sổ, nghiêm túc nói: “Chúng ta cứ ở bên cạnh nhau thế này đi, Chu Cẩn Dật.”

“Rất nhiều cặp vợ chồng khách sáo với nhau cả đời, dù sao hai chúng ta cũng là doanh nhân có năng lực, chúng ta không nên vì tình cảm mà khóc lóc sướt mướt, chúng ta phải phấn chấn trở lại, ki/ếm tiền vì con cái chúng ta, để sau này có càng nhiều tài sản để lại cho chúng.”

Tôi phấn khích nói: “Anh nhìn những bậc cha mẹ vô dụng đó đi, họ chỉ biết mong con cái thành công, chúng ta không thể như thế, bản thân chúng ta phải thành công!”

Tôi muốn cuốn đi hết những đ/au thương, tôi thuyết phục anh ta đến mức miệng mình khô khốc.

“Cho dù chỉ vì con cái thôi, Chu Cẩn Dật, anh nói xem đúng không.”

Anh ta quay đi phớt lờ tôi, chỉ đắm chìm trong cảm xúc của chính mình.

Tôi mệt mỏi dỗ dành anh ta: “Được rồi, vậy tôi tiếp tục làm việc, anh khóc xong thì đi gặp con. Sáng mai anh có cuộc họp, không được để cảm xúc cá nhân ảnh hưởng đến công việc!”

Quản gia bưng trà đi vào, nhìn thấy Chu Cẩn Dật đang buồn bực, dậm chân lo lắng.

“Cậu chủ, cậu về phòng khóc đi, đừng ảnh hưởng đến công việc của mợ chủ, cậu thật là không hiểu chuyện gì cả, càng ngày càng quá đáng mà!”

Tôi lặng lẽ giơ ngón tay cái với má Ngô, phải tăng lương mới được.

Tiếp tục làm việc thôi!

Cố lên! Lại là một ngày đi ki/ếm tiền nữa!

(Hoàn)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hiền phu

Chương 7
Phu quân bất lực nhưng hiền lương, bèn nhặt về cho thiếp một nam nhân. 'Hắn là kẻ ngoại lai, dung mạo lại tuấn tú, mượn giống thành công rồi, đuổi đi là được.' Chúng ta giả làm huynh muội, hành sự theo kế hoạch. Chẳng ngờ, kẻ kia tựa như sống Bồ Tát. Chẳng những khiến thiếp hoài thai, lúc rời đi, còn để lại một khoản tiền lớn. 'Thôn phụ chốn quê mùa, không xứng sánh đôi, sau này chớ có dây dưa.' Phu quân giận không kìm được, muốn liều mạng cùng hắn. Thiếp khóc lóc ngăn cản. 'Huynh trưởng, thôi đi, chớ làm hại hắn.' Ngoảnh đầu lại nói nhỏ cùng hắn: 'Thời buổi này, kẻ chịu làm không công lại còn dán tiền vào như thế thật khó tìm, cứ giả vờ cho qua chuyện vậy.' Chúng ta đồng tâm hiệp lực tiễn ân nhân đi. Dùng tiền của hắn mua ruộng mở tiệm, sinh hạ con trai, ngày tháng trôi qua thật sung túc. Ba năm sau, Thái tử quay lại chốn cũ, bắt gặp gia đình ba người chúng ta. Hắn tức giận đến phát điên: 'Hảo cho đôi huynh muội các ngươi! Dám xem ta như kẻ ngốc, lừa gạt ta xoay mòng mòng!'
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0