Sau khi dự án lớn hoàn thành, tôi mới có thời gian nghỉ ngơi. Lục Duyên - đối tác của tôi - cũng mệt nhoài. Thêm chuyện chưa dỗ được bạn gái, hắn uể oải cả tuần.

Hôm nay bị bạn gái đuổi khỏi nhà, hắn lại sang tôi tá túc: "Tự Trình, cho tao ngủ nhờ đêm nay."

"Mày nên m/ua quà cho cô ấy đi, dỗ dành thêm tí."

"Tao m/ua rồi! Nhưng cô ấy càng gi/ận!

"Mày m/ua gì?"

"Mỹ phẩm cao cấp, tao chọn mãi mới được bộ nhiều màu nhất, sặc sỡ đẹp lắm!"

Tôi: "..."

Cuối cùng tôi phải giúp hắn chọn vài món.

"Ê, đồng hồ đẹp đấy, m/ua ở đâu thế?"

Hắn chỉ vào chiếc đồng hồ tôi đang đeo.

"À, em trai mày tặng."

Lục Duyên nhăn mặt như nuốt ruồi: "Nó tặng mày làm gì? Lại còn hàng hiệu đắt thế? Ngay cả tao - anh nó còn chưa được tặng món nào sang vậy!"

"Hôm trước tao cho em ấy cái quần m/ua nhầm size, em ấy cứ đòi trả ơn."

"Xì xì, có bao giờ nó mới đối xử tốt với thằng anh nó tốt thế này đâu? Xem ra mày mới là anh ruột nó, cho mày luôn thằng em trai mất nết này của tao đấy."

Tôi cười hùa theo, trong lòng nghĩ: Nếu thật sự tặng thì hắn còn không vui nữa đằng là khác, bởi tôi là kẻ bi/ến th/ái từng có cảm xúc với Lục Dữu.

Lục Duyên thoải mái như nhà mình, lục tủ lạnh tìm đồ ăn, nghịch máy chơi game. Giờ lại nằm dài trên sofa xem TV: "À này, đi đá/nh bóng ở trường em tao không? Lâu rồi chưa vận động."

đá/nh bóng?

Tôi chợt nhớ đến Lục Dữu, đôi khi cậu ấy đăng ảnh thi đấu trên trang cá nhân. Không biết ai chụp mà ảnh nhòe nhoẹt, toàn dựa vào gương mặt điển trai của cậu mới c/ứu vãn được.

Nói đi là đi, chúng tôi lái xe thẳng đến trường Lục Dữu.

Sân bóng rổ ở Đại học H rộng mênh mông, chiều tối đông nghẹt người. Hết chỗ trống.

"Ch*t, đáng lẽ nên hỏi trước thằng em xem còn sân không."

Chúng tôi định quay gót đi thì tiếng gọi vang lên: "Anh Tự Trình!"

Là Lục Dữu. Cậu mặc áo bóng rổ chạy tới, đúng chuẩn nam sinh căng tràn sức sống.

Thấy cậu, tôi vô thức sửa lại mái tóc. Mới gội hôm qua, chắc không bết đâu.

Ánh mắt Lục Dữu dừng ở chiếc đồng hồ trên tay tôi, bỗng sáng rực: "Anh thích đồng hồ em tặng không? Em chọn mãi."

Anh trai cậu lên tiếng trước: "Sao chỉ gọi nó không gọi anh? Anh không phải anh ruột mày à?"

Lục Dữu làm lơ, như không nghe thấy, vẫn chăm chú nhìn tôi: "Hiếm khi thấy anh mặc phong cách này. đá/nh bóng à? Đúng lúc em với bạn cùng phòng đang thiếu người."

Tôi và Lục Dữu vừa đi vừa nói cười hướng về phía sân bóng.

Lục Diên đứng sững tại chỗ, ôm quả bóng rổ, miệng chu ra: "Được rồi, chỉ có tao là đồ thừa."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
5 LẨU ĐÊM Chương 8
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
8 Người Dọa Ma Chương 12
12 Ngọc Vỡ Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mang thai 110 ngày, chồng đòi chia đôi chi phí sinh nở: Tôi không cãi, 4 ngày sau anh ta chết lặng khi thấy bụng tôi phẳng lì: Con đâu?

Chương 18
Phó Minh Hiên đẩy một tờ giấy A4 về phía Lăng Tuyết, giọng điệu bình thản như thể đang bàn xem tối nay ăn gì: "Sau này chi tiêu trong nhà, bao gồm cả phí khám thai và sinh con của cô, chúng ta đều chia đôi."
0