Có một ngày tôi đang gặm dở thì ngủ quên mất, khi tỉnh dậy thấy trên người có thêm một tấm sắt phẳng – em ấy dùng nó để chắn gió cho tôi.

Cứ thế mà cầm cự suốt ba tháng trời, cuối cùng Thẩm Độ Châu cũng chịu nói với tôi một câu hoàn chỉnh đầu tiên.

Em ấy hỏi: "Rốt cuộc anh mưu cầu điều gì ở tôi?"

Tôi há miệng, suýt chút nữa đã thốt ra câu "tại Hệ thống ép", cuối cùng nuốt ngược vào trong, thay bằng một câu: "Vì cậu đẹp trai."

Câu này hoàn toàn là sự thật. Thẩm Độ Châu nhìn tôi trân trân, hồi lâu không động đậy. Sau đó em ấy quay lưng bỏ đi.

Ngày hôm sau, em ấy để lại cho tôi một bình nước lọc tinh khiết. Ở Hành tinh rác thải này, nước lọc tinh khiết còn quý hơn cả mạng sống.

Tôi ôm bình nước đó, mũi cay xè không chịu nổi. Hệ thống trong đầu tôi thì reo hò vui sướng: 【Mức độ thiện cảm +5! Ký chủ hãy tiếp tục duy trì nhé!】

Tôi m/ắng nó một câu c.h.ử.i thề, rồi uống cạn bình nước.

3.

Những chuyện sau đó diễn ra nhanh chóng như một cái chớp mắt.

Thẩm Độ Châu được quân đội liên Hành tinh chiêu m/ộ, tôi cũng theo em ấy từ Hành tinh rác thải đi đến biên giới Liên bang. Em ấy có thiên phú đ.á.n.h trận, g.i.ế.c người còn thuần thục hơn cả tháo dỡ linh kiện, chỉ trong hai năm đã thăng từ binh nhì lên thiếu tá.

Tôi mang danh nghĩa người nhà quân nhân, ở căn cứ hậu phương phụ giúp thay t.h.u.ố.c cho thương binh. Ngày tháng không hẳn là sung sướng, nhưng ít nhất không còn phải gặm bánh quy nén nữa. Dù đôi khi cũng thấy tiếc nuối vì chưa hoàn thành xong chương trình Đại học. Nhưng nghĩ kỹ lại, mình học y chẳng phải cũng là vì muốn lên chiến trường, giúp nhiều người được sống hơn sao?

Hoàn toàn xứng đáng.

4.

Ngày Thẩm Độ Châu đ.á.n.h dấu tôi, trời đổ mưa acid.

Mưa acid ở biên giới có thể ăn mòn cả lớp giáp sắt, em ấy vừa từ tiền tuyến rút về, quân phục đã bị ch/áy sém phân nửa, để lộ những mảng da thịt bị bỏng rát bên dưới. Tôi m/ắng em ấy là kẻ liều mạng, em ấy đột ngột ép ch/ặt tôi vào tường, c.ắ.n rá/ch tuyến thể sau gáy tôi.

Cơn đ/au khiến mắt tôi trắng bệch, nhưng khoảnh khắc tin tức tố tràn vào, cả người tôi nhũn ra như chiêm bao. Em ấy ôm ch/ặt lấy tôi, tựa cằm lên đỉnh đầu tôi.

Khắp người em ấy là mùi khét lẹt sau khi bị mưa acid th/iêu đ/ốt, cơ thể đ/au đớn đến mức không ngừng r/un r/ẩy. Tôi hỏi em ấy tại sao đột ngột đ.á.n.h dấu mình, em ấy không trả lời.

Sau này tôi mới nghe lỏm được từ miệng thuộc hạ của em ấy. Trận tập kích ngày hôm đó, tiểu đội của Thẩm Độ Châu bị tiêu diệt hoàn toàn, chỉ có một mình em ấy là người duy nhất bò được về từ cõi c.h.ế.t.

Tôi không hỏi thêm gì nữa. Có những chuyện em ấy không nói, tôi sẽ không hỏi.

Đó là sự thấu hiểu ngầm giữa chúng tôi.

Bên ngoài em ấy là kẻ sát ph/ạt, khi trở về lại ôm tôi ngủ say. Tôi hâm nóng cơm cho em ấy, thay t.h.u.ố.c cho em ấy, thỉnh thoảng sẽ lay em ấy tỉnh giấc mỗi khi em ấy gặp á/c mộng.

Nhiệm vụ của Hệ thống đã hoàn thành từ lâu, thiện cảm chạm đỉnh, giá trị hắc hóa trở về con số không. Nhưng tôi không rời đi.

Hệ thống hỏi tôi tại sao không đi. Tôi bảo nó cút. Nó lại hỏi, tôi bảo nếu còn hỏi nữa tôi sẽ lôi nó ra khỏi n/ão mình. Thế là nó im bặt.

Thật ra câu trả lời rất đơn giản. Tôi yêu Thẩm Độ Châu. Yêu từ bao giờ, chính tôi cũng không nói rõ được.

Có lẽ là từ tấm sắt chắn gió đó, có lẽ là từ bình nước tinh khiết kia, hoặc cũng có lẽ là vì mỗi khi từ tiền tuyến trở về, việc đầu tiên em ấy làm luôn là tìm tôi.

5.

Cuộc chiến tranh liên hành tinh lần thứ ba bùng n/ổ vào năm Thẩm Độ Châu lên chức Thượng tá.

Còi báo động phòng không vang lên bảy, tám lần mỗi ngày. Lúc đầu khi nghe tiếng còi, mọi người còn hớt hải chạy vào hầm trú ẩn. Sau này phát hiện ra chạy cũng vô ích, b.o.m dội xuống thì vẫn cứ n/ổ, thế là mọi người cũng lười chẳng buồn cử động nữa.

Mấy ngày đó Hệ thống hoàn toàn giữ im lặng. Có lẽ nó cũng biết, trước cái c.h.ế.t thực sự, mấy thứ như "thiện cảm" hay "hắc hóa" đều trở nên thật nực cười.

Bộ tư lệnh ra chỉ thị đột phá cuối cùng, Thẩm Độ Châu được bổ nhiệm làm Đội trưởng Đội Đột Kích. Cái tên này nghe thì oai phong, nhưng thực chất chính là đội cảm tử. Em ấy phải x.é to.ạc một lỗ hổng ngay phía chính diện để thu hút hỏa lực chủ lực, nhằm giúp phi thuyền chở các quan chức cấp cao và nhân viên kỹ thuật nòng cốt có thể rút lui từ phía bên kia.

Một người nhà quân nhân như tôi, dĩ nhiên không có tên trong danh sách rút lui đó. Tôi cũng chưa từng hy vọng mình sẽ có tên.

6.

Đêm đó, tiếng còi báo động hiếm hoi không vang lên. Bầu trời bên ngoài bị ánh lửa từ những vụ n/ổ phía xa nhuộm thành một màu cam đỏ rực.

Cánh cửa ký túc xá bị đẩy ra, Thẩm Độ Châu mang theo mùi khói s.ú.n.g nồng nặc bước vào. Em ấy không mặc quân phục, chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ đen chuyên dùng trong huấn luyện.

Em ấy tiến đến bên giường tôi, không bật đèn. Tôi cứ thế ngồi lặng lẽ nhìn em ấy.

Em ấy g/ầy đi rất nhiều so với vài tháng trước, đường nét quai hàm sắc lẹm, trong mắt vằn lên những tia m.á.u đỏ.

Chúng tôi nhìn nhau trong bóng tối vài giây. Đột nhiên, em ấy cúi người, vùi đầu vào bụng tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm