Tối chủ nhật, tôi trở lại ký túc xá trường.

Đi ngang qua cổng sau, tôi lại bắt gặp tên đầu gấu ch*t ti/ệt — Từ Chu.

Trước mặt hắn là một cô gái đang đứng đỏ mặt, dáng vẻ kia nhìn thế nào cũng giống đang tỏ tình.

Tôi khoanh tay đứng nhìn, trong lòng chỉ có một câu:

Gu gì kỳ vậy trời?

Một tên kiêu căng, ngạo mạn, mặt lúc nào cũng vênh lên như thể cả thế giới n/ợ hắn — rốt cuộc có gì đáng để thích chứ?

Từ Chu rõ ràng cũng trông thấy tôi, nhướng mày một cái.

Mẹ kiếp, cái thằng gợn đò/n này, được tỏ tình thôi mà, ra vẻ gì chứ?

Anh đây bao nhiêu năm nay, thư tình chất đầy một phòng còn chưa khoe nửa lời đấy!

Tôi vừa định quay đi, đột nhiên tất cả ánh mắt đều hướng về phía tôi.

Giây tiếp theo, Từ Chu chỉ tay thẳng vào tôi, nói to:

“Lương Tế không cho tôi có người yêu.”

???

Tôi trừng mắt: “Cái gì cơ? Mắc mớ gì đến tôi?”

Hắn lại ghé sát tai tôi, giọng thấp xuống, hơi thở phả ra bên cổ khiến tôi rùng mình:

“Không phải cậu đã từng nói sao? Cậu chưa có người yêu, tôi cũng tuyệt đối không được có.”

Tôi ch*t sững.

Ờ thì… hình như tôi có nói câu đó thật.

Nhưng nói thì nói, ai cho phép hắn áp sát thế này hả?

Khoảng cách gần đến mức tôi có thể thấy cả hàng mi dài của hắn, còn ngửi thấy rõ mùi dầu gội trên tóc.

Cô gái kia tròn mắt nhìn qua nhìn lại giữa hai đứa tôi — nhìn hắn, lại nhìn tôi, rồi lại nhìn hắn.

Cái ánh mắt đó… quen lắm.

Giống y hệt ánh mắt của mẹ tôi mỗi khi xem phim đam mỹ và gào thét “bọn nó có tình ý với nhau!”.

Tôi vội xua tay: “Không phải như em nghĩ đâu!”

Cô gái mím môi cười, ánh mắt ẩn ý:

“Em có nói gì đâu, sao anh biết em nghĩ thế? Trừ khi trong đầu anh… cũng đang nghĩ như vậy.”

...Tôi cứng họng.

Thôi, tôi quay người bước nhanh về ký túc xá cho xong.

Từ Chu vẫn không biết điều, bám theo sau:

“Cậu bị nổi mụn rồi đấy, không đẹp trai như trước nữa đâu.”

Tôi mặc kệ hắn.

“Vậy cậu không còn đẹp trai thì vị trí ‘nam thần trường học’ có phải nên nhường cho tôi không?”

“Lương Tế, cậu ăn gì mà nổi mụn thế?”

“Ơ kìa, sao không nói chuyện với tôi? Hay là cậu sợ lỡ miệng… lại yêu tôi mất?”

Hai mươi năm sống trên đời, đây là lần đầu tiên tôi có ham muốn mãnh liệt muốn gi*t người.

Chúng tôi cùng bước qua cổng trường, bảo vệ chặn hắn lại hỏi thẻ sinh viên.

Tôi nhân lúc đó chuồn đi thật nhanh, cuối cùng cũng thoát khỏi cái tên dở hơi ấy.

Nhưng chưa kịp thở phào, một cô gái khác đã chắn ngang trước mặt tôi.

Cô ấy hai tay đưa ra hộp quà, mặt đỏ ửng:

“Lương Tế học trưởng, em thích anh, mong anh nhận món quà này.”

Tôi vừa định mở miệng từ chối, thì cổ bị ai đó vòng tay ôm ch/ặt.

Là Từ Chu — lại là cái thằng Từ Chu đó!

“Lương Tế, sao cậu không đợi tôi đi cùng?”

“Cậu biết bảo vệ vừa rồi chặn tôi vì sao không?”

Tôi nghiến răng: “Không muốn biết.”

“Bởi vì bảo vệ nói tôi là người nguy hiểm, bác ấy bảo vẻ đẹp của tôi sẽ trở thành lưỡi d/ao đ/âm người khác.”

Hai mươi năm rồi, đây là lần thứ hai trong đời tôi thật sự muốn… làm cho ai đó ‘biến mất’.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
6 Bên vực thẳm Chương 6
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Thịt Tiên Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm