Tôi cúi nhìn chai nước khoáng. Rồi nhìn sang Giang Dự An.
Ánh mắt cậu ấy rất tĩnh lặng.
Không phải tê liệt. Cũng chẳng phải gi/ận dữ. Mà là một kiểu mệt mỏi mang dáng dấp của câu "thôi kệ, lại đến nữa rồi".
Khoảnh khắc ấy, lòng tôi chợt thắt lại.
Kiếp trước, tôi cũng từng như vậy.
Làm việc liên tục ba mươi sáu tiếng, gục ch*t trước màn hình máy tính, suy nghĩ cuối cùng lóe lên trong đầu tôi không phải là "tôi không muốn ch*t", mà là "cuối cùng cũng được ngủ".
Ánh mắt này tôi quá đỗi quen thuộc.
Đây là thứ ánh mắt chỉ xuất hiện khi một người bị dồn đến bước đường cùng, đến mức ngay cả việc cầu c/ứu cũng thấy phiền phức.
Hệ thống thúc giục tôi: [Xin ký chủ lập tức hoàn thành điểm ngược.]
Tôi giơ chai nước khoáng lên. Giang Dự An nhắm mắt. Ba tên đàn em phía sau bật cười hưng phấn.
Tôi vặn nắp chai. Rồi đưa nước cho Giang Dự An: "Uống không?"
Hệ thống: "?"
Giang Dự An mở mắt. Lũ đàn em cũng ngẩn ra.
Tôi nhìn đôi môi nứt nẻ của cậu ấy, thành thật bổ sung: "Nước thường thôi. Cậu ướt hết cả người rồi, đừng uống lạnh, đ/au dạ dày đấy."
Nhà vệ sinh yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng nước nhỏ giọt từ vòi.
Hệ thống im lặng ba giây.
[Nhiệm vụ thất bại. Hình ph/ạt: điện gi/ật ba giây.]
Một luồng tê dại từ lòng bàn chân chạy thẳng lên đỉnh đầu.
Tôi co gi/ật một cái. Lũ đàn em sợ hãi lùi lại.
"Trì thiếu gia, cậu sao vậy?"
Tôi gượng gạo bám vào cửa buồng vệ sinh: "Không sao đâu, tôn trọng khoa học, tránh xa truyện ngược."
Hệ thống lại im lặng.
Giang Dự An nhìn chằm chằm vào tôi. Cậu ấy không nhận nước. Rõ ràng cậu ấy nghĩ tôi đang phát đi/ên.
Tôi hiểu. Phản diện đột nhiên chuyển từ tạt nước sang đưa nước, đổi lại là ai cũng sẽ nghi trong nước có đ/ộc hay không.
Tôi thở dài, đưa cả nắp chai sang: "Trước khi mở thì sạch sẽ, nãy tôi chỉ vặn nhẹ một cái thôi. Nếu cậu không yên tâm, tôi đi m/ua chai khác."
Giang Dự An cuối cùng cũng lên tiếng. Giọng rất khẽ: "Trì Việt, cậu lại muốn giở trò gì?"
Trì Việt. Tên của cơ thể này. Nhân vật phản diện đ/ộc á/c trong nguyên tác.
Đầu truyện đi/ên cuồ/ng b/ắt n/ạt Giang Dự An, giữa truyện yêu mà không được, cuối truyện cưỡng đoạt, cuối cùng bị nam chính hắc hóa gửi sang châu Phi đào mỏ.
Đúng vậy, đào mỏ ở châu Phi.
Tác giả chắc hẳn nghĩ bốn chữ này đủ sức nặng trừng ph/ạt.
Nhưng với kẻ như tôi, làm việc đến mức đột tử mà nói, trọng tâm không phải là châu Phi. Mà là đào mỏ.
Đổi địa điểm tăng ca thì vẫn là tăng ca.
Tôi lập tức quyết định. Kẻ phản diện này ai thích làm thì làm. Tôi không làm nữa.
Tôi nhét chai nước khoáng vào tay Giang Dự An: "Tôi không chơi nữa. Cậu uống nước đi đã."
Giang Dự An cúi nhìn chai nước, như thể đang nhìn một quả lựu đạn có thể n/ổ bất cứ lúc nào.
Tên đàn em phía sau tôi khẽ hỏi: "Trì thiếu gia, vậy bọn tôi còn chặn hắn nữa không?"
Tôi quay lại: "Chặn cái gì mà chặn? Các cậu rảnh lắm à?"
Ba người đồng loạt gật đầu.
Tôi: "…"
Thảo nào mới làm đàn em cho phản diện.
Tôi nói: "Đi làm bài tập đi."
Sắc mặt bọn họ thay đổi hẳn.
"Trì thiếu gia, cậu ph/ạt bọn tôi à?"
Tôi cười lạnh: "Đúng vậy, s/ỉ nh/ục tột cùng. Tối nay làm xong đề toán, sáng mai nộp cho tôi."
Ba tên đàn em chạy biến đi trong nước mắt.
Hệ thống gào thét: [Cảnh báo, hành vi phản diện lệch lạc nghiêm trọng.]
Tôi nhìn sang Giang Dự An.
Cậu ấy vẫn đứng nguyên tại chỗ, ướt sũng, như một chú mèo con bị mưa xối xả nhưng không chịu kêu.
Tôi hỏi: "Cậu có quần áo khô không?"
Giang Dự An không đáp.
Tôi hiểu. Không có. Thế nên tôi cởi áo khoác của mình, đưa cho cậu ấy.
Cậu ấy không nhận. Tôi đặt áo khoác lên bồn rửa, lùi lại hai bước.
"Tôi ra ngoài chờ. Cậu thay hay không tùy cậu."
Bước đến cửa, tôi chợt nhớ ra điều gì, bèn bổ sung: "Giang Dự An."
Cậu ấy ngước mắt.
Tôi nói: "Về sau tôi sẽ không b/ắt n/ạt cậu nữa."
Hệ thống lập tức gi/ật điện tôi.
Tôi co gi/ật một cái, bám vào khung cửa.
Ánh mắt Giang Dự An chợt thay đổi.
Tôi nghiến răng mỉm cười: "Đừng hiểu lầm, đây là sự hối cải kiểu động kinh cá nhân của tôi thôi."