KIM CHỦ MẶT LẠNH TIM ẤM

Chương 6

13/04/2026 10:08

Cận Đình Diễn đ/è cả người lên lưng tôi, nhắm mắt, cằm tựa lên vai tôi, ngủ rất yên bình. Mái tóc trước trán anh hơi lòa xòa, hàng mi rủ xuống, mất đi vẻ sắc sảo thường ngày, trông lại có vài phần ngoan ngoãn.

Tôi thận trọng rút một bàn tay ra, muốn chạm vào mặt anh một chút. Tay mới đưa được nửa chừng, tiếng chuông điện thoại chói tai vang lên khiến tôi suýt nữa thì hét thành tiếng.

Người trên lưng khẽ nhíu mày, không mở mắt. Tôi xoay người khó khăn định với lấy điện thoại nhưng vồ hụt.

Tôi trân trân nhìn Cận Đình Diễn cầm lấy điện thoại của tôi áp lên tai. Những lời m/ắng nhiếc thô thiển của ba tôi vọng ra: "Mày dám chặn cả WeChat lẫn điện thoại của tao? Cái đồ ng/u này, tao thấy mày định làm phản rồi phải không…?"

Cận Đình Diễn từ đầu đến cuối vẫn nhắm mắt, nghe tiếng c.h.ử.i bới ở đầu dây bên kia như thể đang nghe nhạc để ngủ tiếp vậy. Tôi nghe mà tim đ/ập chân run, không dám thở mạnh.

"C/âm rồi à? Mẹ kiếp mày nói gì đi chứ!"

Tim cũng không đ/ập nữa, hơi cũng không thở ra nữa, tôi hình như c.h.ế.t rồi.

"Ch/ửi đủ chưa?" Vừa mới bị đ.á.n.h thức, giọng Cận Đình Diễn khàn khàn, tông giọng bình thản nhưng không gi/ận mà uy.

Người ở đầu dây bên kia sợ đến mức h/ồn xiêu phách lạc, nghe tiếng điện thoại như bị rơi xuống đất.

Cận Đình Diễn cuối cùng cũng mở mắt. Anh lướt ngón tay trên điện thoại mấy cái, chặn luôn cả số mới này.

Tôi vừa định nói chuyện, anh đã vòng tay ra sau xoa đầu tôi: "Ông ta làm em tỉnh giấc à?"

Anh xoay người lại, kéo tôi vào lòng: "Ngủ thêm chút nữa đi."

13.

Tôi vốn tưởng mình không tài nào ngủ tiếp được nữa, nhưng lúc tỉnh lại lần nữa thì trời đã tối hẳn, Cận Đình Diễn không có bên cạnh.

Tôi sửa soạn xong xuôi rồi đi xuống lầu, nhìn thấy ba tôi đang đứng đó với vẻ mặt đầy hoàng sợ.

Cận Đình Diễn ngồi trên ghế sofa, bàn tay kẹp điếu t.h.u.ố.c tùy ý gác sang một bên, "Tôi nhớ lúc ông cụ Lê còn sống, nhà họ Lê vẫn còn chút thực lực kia mà?"

"Chỉ trong vòng mười năm, ăn xài vô độ phá tan sạch gia sản, chuỗi vốn đ/ứt g/ãy rồi lại chỉ biết nghĩ đến mấy trò tà môn ngoại đạo, đến cả con trai ruột cũng có thể đem đi dâng tặng." Rõ ràng anh chẳng hề nhíu mày lấy một cái, nhưng xung quanh lại lan tỏa một áp lực vô hình.

"Dự án ông muốn, tôi cũng đã đưa rồi, ông vẫn chưa thỏa mãn, còn muốn bắt Lê An đòi thêm lợi lộc từ chỗ tôi?"

"Những kẻ tính kế lợi dụng tôi đều có kết cục thế nào, Lê Bình Niên, chắc không phải ông không biết chứ?"

Anh vừa dứt lời, Lê Bình Niên sợ đến mức lập tức quỳ sụp xuống, khóc lóc c/ầu x/in trong cơn lo/ạn ngôn: "Tôi sai rồi... xin Ngài tha cho tôi... có phải... có phải tại thằng ngốc Lê An kia mạo phạm Ngài không?"

"Nó tùy Ngài xử lý, Ngài muốn làm gì nó cũng được... xin Ngài tha cho tôi một mạng, tôi hứa sau này tuyệt đối không làm chướng mắt ngài nữa..."

Ba mẹ không yêu tôi, coi tôi là nỗi s/ỉ nh/ục, trước buổi tiệc lần trước tôi gần như chưa bao giờ được dẫn ra ngoài. Tôi là bao cát để họ trút gi/ận, có thể tùy ý đ.á.n.h ch/ửi.

Tôi là sao Chổi, trong nhà xảy ra chuyện gì x/ấu cũng là tại tôi. Tôi có cũng được mà không có cũng chẳng sao, tốt nhất là nên biến mất đi.

Đã sớm biết rõ điều đó rồi, sao tôi vẫn thấy đ/au lòng đến thế này?

Một tiếng la thất thanh vang lên, Lê Bình Niên bị t/át một bạt tai.

Cận Đình Diễn bóp lấy mặt ông ta rồi dí điếu t.h.u.ố.c vào miệng, vẫn chưa đủ, còn bật lửa giơ lên sát miệng ông ta, khiến Lê Bình Niên sợ đến mức không dám há miệng.

"Thè lưỡi ra!" Gương mặt anh đầy vẻ tà/n nh/ẫn, tay lại nhích thêm một tấc, sắp sửa đ/ốt trúng cằm ông ta: "Lưỡi hay là mạng, chọn một cái đi!"

"Còn dám nói thêm một câu khó nghe nào về Lê An nữa, thì không chỉ đơn giản là chuyện cái lưỡi đâu."

Lê Bình Niên bị đ/è ch/ặt mặt, không tự chủ được mà há miệng ra, vừa định hét lên đã bị Cận Đình Diễn bóp nghẹt cổ, "Cấm kêu, em ấy vẫn còn đang ngủ."

14.

Cận Đình Diễn nói với tôi là Lê Bình Niên đã đưa cả nhà chuyển khỏi thành phố A rồi, sau này họ sẽ không đến làm phiền tôi nữa.

Anh không muốn tôi biết chuyện anh đã đ/ốt lưỡi của Lê Bình Niên, nên tôi cũng vờ như không biết. Thế nhưng lại có kẻ chạy đến trước mặt tôi đích thân kể lại.

Kỳ nghỉ Đông kết thúc, Đại học A khai giảng, Cận Hành hẹn tôi ra quán cà phê của trường. Anh ta kể cho tôi nghe chuyện ba tôi bị đ/ốt nát lưỡi trước, rồi lại kể rất nhiều chuyện về quá khứ của Cận Đình Diễn.

Anh ta nói Cận Đình Diễn từ nhỏ đã m.á.u lạnh, người khác có đối xử tốt thế nào cũng không sưởi ấm nổi trái tim anh, "Mẹ tôi tuy là mẹ kế, nhưng từ lúc bước chân vào cửa đã coi anh ta như con đẻ mà nuôi nấng, đối đãi với anh ta còn tốt hơn cả con ruột là tôi đây."

"Kết quả thì sao? Anh ta chẳng những không nhớ ơn một chút nào, ngược lại còn trả th/ù mẹ tôi, khiến mẹ tôi cũng giống như mẹ anh ta, bị sảy t.h.a.i mà c.h.ế.t, tôi mới ba tuổi đã mất mẹ!" Cận Hành chắc là nhớ đến mẹ mình nên vành mắt đỏ lên, nhấp một ngụm cà phê để nén lại cảm xúc.

"Lúc anh ta hại c.h.ế.t mẹ tôi, tôi mới có tám tuổi. Tôi nghĩ lại mà thấy sợ, anh ta chẳng khác gì Tu La chuyển thế, từ nhỏ đã tàn đ/ộc rồi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm