Khi h/ồn phách hút hết tinh khí trở về bản thể thì tôi đã hoàn toàn thành yêu, cũng có thể tự do hóa thành người.
Lý Trạch chống tường đứng dậy, không cam lòng nói: "Cậu không nghĩ thử xem, nếu không phải Miêu yêu thì sao một tiểu thư giàu có lại để mắt tới kẻ như cậu?"
Câu này vừa thốt ra, sắc mặt Trương Hoa càng thêm dữ tợn.
Gân xanh trên cổ tay anh ta nổi lên cuồn cuộn, lại giáng tiếp một quyền vào người Lý Trạch.
"Cậu là cái thá gì? Cút! Cút ra khỏi nhà tôi ngay!"
Lưu Dương đứng giữa can ngăn hai người, lên tiếng khuyên giải: "Thôi thôi, toàn là anh em cả mà. Anh Trương, để cậu ta sáng mai hãy đi, tối nay tuyết lớn, không lái xe được. Hơn nữa trên núi này cũng dễ có thú dữ…"
Lưu Dương chưa dứt lời, Lý Trạch đã đẩy phăng anh ta sang một bên, cười lạnh: "Cô ta là Miêu yêu! Đến 12 giờ đêm nay, khi trăng tròn, cô ta sẽ gi*t hết tất cả chúng ta! Tôi tốn công c/ứu cậu, cậu lại không tin. Tôi đi thì có thể sống, còn các cậu thì chưa chắc đâu!"
Trương Hoa nhổ một bãi nước bọt về phía bóng lưng Lý Trạch: "Thứ gì vậy chứ, tưởng mình là người giàu nhất trong đám à? Tôi nhổ vào, dám phá hỏng chuyện tốt của tôi.”
Nói xong.
Trương Hoa li /ếm mép, như chưa thỏa mãn nên lại quay về phòng ngủ.
Tôi nhìn theo bóng lưng Lý Trạch, lau lau khóe mắt.
Cậu ta nói sai rồi.
Tối nay dù cậu ta có đi, cũng không sống nổi.