Vừa bước vào sân, tôi đã ước giá mình có thể xuyên không về quá khứ để tự vả bản thân vì phút yếu lòng đồng ý thi đấu.
Đối thủ của đội trường chúng tôi chính là đội của Bùi Thanh Hằng.
Anh bước vào sân, gi/ật phăng chiếc áo khoác ngoài rồi quăng vội lên ghế.
Dưới lớp áo đấu màu đen bó sát, những múi cơ cuồn cuộn hiện rõ. Đường nét cánh tay săn chắc, tràn đầy sức mạnh hoang dã.
Thỉnh thoảng anh lại cúi đầu kéo vạt áo lên lau mồ hôi, vô tình để lộ cơ bụng sắc nét khiến người ta đỏ mắt.
Tiếng hét của các fan nữ bên ngoài sân cứ lớp này chồng lớp kia.
Vốn đang lo lắng run sợ, bỗng trong lòng tôi dâng lên ngọn lửa bực bội không gọi được tên.
Đồ phô trương! Hai hôm trước còn nhắn ảnh cơ bụng câu nhử tôi, thề thốt đủ điều: [Vợ ơi, cơ thể anh chỉ cho mình em xem. Gặp nhau rồi cơ bụng anh cũng chỉ để em chạm thôi.]
Có lẽ ánh mắt tôi quá ch/áy bỏng. Bùi Thanh Hằng đang cúi xuống chỉnh băng tay bỗng ngẩng phắt lên.
Giữa khoảng cách nửa sân bóng, ánh mắt anh chính x/á/c bắt trọn ánh nhìn của tôi.
Trong chớp mắt ấy, đáy mắt anh thoáng hiện vẻ sâu thăm thẳm. Khóe miệng nhếch lên như thợ săn vừa phát hiện con mồi.
Tôi tức gi/ận quay mặt đi. Đàn ông không biết tự trọng thì chẳng khác nào cọng rau héo ngoài đồng! May mà tôi đã hưởng thụ đủ rồi mới chia tay.