Kính Hoa Thủy Nguyệt

Chương 3

03/06/2024 16:38

3

Ngay lúc không biết phải đối mặt với Tạ Xuân như thế nào bây giờ thì từ xa truyền đến tiếng hét.

“Tuyết Ngưng, Tạ Xuân, ha ha ha, ta biết ngay là mọi người đều ở đây mà!”

Là Lưu Triệu Hưng, con trai nhỏ của Lưu đồ tể trên trấn.

Ngày thường huynh ấy ăn nhiều, m/ập hơn chút. Khi chạy, da thịt trên mặt trở nên nhảy tưng tưng, lúc đến gần, mới co đầu gối lên và thở hổ/n h/ển.

“Tạ Xuân, sao huynh lại đột nhiên từ phủ thành trở về đây vậy? Không phải sắp đến kì thi Hương rồi sao?”

Lúc đó ta mới hoàn h/ồn trở lại.

Đúng rồi!

Bây giờ là tháng bảy, kỳ thi Hương bắt đầu vào tháng tám mùa thu vàng.

Vốn dĩ Tạ Xuân định thể hiện tài năng của mình trong kỳ thi Hương này, nhưng không biết vì lý do gì mà cả hai kiếp hắn đều quay về trấn Bình An.

Kiếp trước hắn lo lắng chuyện ta bị lưu đày đến Lâm gia nên đã làm lỡ kỳ thi Hương, bị sư trưởng ngoại tổ phàn nàn, kiếp này không có sự liên lụy của ta, chắc chắn sẽ rất nhẹ nhàng hơn nhiều.

Vì vậy ta cũng cười thúc giục: “Đúng đó Tạ Xuân, sao huynh lại đột nhiên quay về vậy? Mau về lại phủ thành đi, làm lỡ chuyện thi Hương, huynh sẽ không làm được Trạng nguyên của năm sau nữa đâu!”

“Đúng đúng đúng, trạng nguyên…..” Lưu Triệu Hưng cũng muốn tham gia dỗ dành, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt ngưng trọng của Tạ Xuân, cậu ta tức rụt cổ lại, không dám nói gì.

Ta cũng thấy Tạ Xuân có gì đó không ổn.

Khóe môi hắn nhếch lên, ánh mắt lạnh lùng và cứng rắn, trông rất không vui.

Hắn thực sự là không thích. Ngay sau đó hắn liền kéo cổ áo ta lôi ra xa, còn quay đầu liếc một cái cảnh cáo Lưu Triệu Hưng.

Đợi khi đi xa thêm một chút, nhìn thấy ta vùng vẫy lo/ạn xạ, hắn mởi thả ta xuống.

“Lâm Tuyết Ngưng, Lâm gia đều xảy ra chuyện rồi, sao nàng còn cười được vậy chứ?”

Ta đóng băng.

Hắn thế mà lại đều biết cả rồi.

“Huynh….. là biết tất cả mới vội vã quay lại đây sao?”

Tạ Xuân sắc mặt thẳng thắn nói: “Nếu không thì sao nữa?”

Thì ra là vậy.

Nương của ta quả nhiên nói không sai.

Tạ Xuân thực sự là một người trọng cảm tình.

Sự giúp đỡ năm đó của Lâm gia có thể đổi lấy sự nhớ nhung của Trạng nguyên tương lai như vậy, cũng coi như là xứng đáng rồi.

Chỉ là, năm đó khi hắn vội vàng quay về muốn giúp đỡ nhà họ Lâm, sợ là vạn lần không ngờ tới, nương của ta lại trực tiếp ép hắn cưới ta đâu nhỉ.

Kiếp này chuyện đó sẽ không xảy ra nữa.

Ta đưa hộp trang sức trên tay cho hắn.

“Không cần nữa đâu, nương của ta đã nghe ngóng qua rồi, chẳng qua chỉ là tịch thu gia sản lưu đầy thôi.”

“Hụ, ta nghĩ nếu đã sắp bị tịch biên gia sản, những thứ trang sức có giá trị này cũng không nên để cho những quan gia nhặt được lợi ích, còn nghĩ muốn phân cho huynh chút, quay đầu mọi người cũng có thể lo cho ta chút chuyện sau này.”

Tạ Xuân nhìn ta có gì đó không ổn.

Đôi mắt hắn ta nheo lại, con ngươi động nhẹ, đ/á/nh lo/ạn xạ, dường như đang nghi ngờ.

“Ngưng Nhi, từ lúc nào nàng nói chuyệ lại khách khí tới vậy rồi?”

Ta gi/ật mình, mỉm cười.

Phu thê mười mấy năm, rốt cuộc ta cũng thay đổi rồi à.

“Đây không phải là học huynh nói chuyện sao?” Ta nói đùa: “Tạ Xuân, đợi huynh thi đỗ Trạng nguyên làm quan lớn rồi, đừng quên ta, người bạn nhỏ này nhá!”

Hắn nhìn ta bằng ánh mắt nghi ngờ xa lạ, dường như đang suy nghĩ điều gì đó. Một lúc lâu sau, vẻ mặt hắn đột nhiên thay đổi, hắn khẽ khịt mũi rồi bước đi.

“Aizz, sao huynh lại tức gi/ận rồi chứ hả? Cùng lắm thì ta phân huynh nhiều hơn chút vậy nhá!”

Nhìn Tạ Xuân đi xa, ta cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, sau đó lén đ/á/nh nhẹ vào n/ão đại của ta.

“Tuyết Ngưng, nhà muội sắp bị tịch biên tài sản lưu đày sao?” Lưu Triệu Hưng không thể tin được.

Ta bình tĩnh lại, gật đầu: “Ừm, gia chủ tạo nghiệp rồi, phân gia nhỏ như chúng ta cũng bị liên lụy.”

“A? Sao lại như thế được chứ? Mọi người trước giờ chưa có được lợi ích gì từ gia chủ, thế mà gặp khó lại tránh không khỏi.” Lưu Triệu Hưng bất bình mà hét ra.

Ta cười khổ: “Phu Tử không phải đã nói rồi sao, vinh quang cùng hưởng, thất bại cùng chung.”

Nói xong, ta đặt hộp trang sức trước mặt huynh ấy: “Cầm lấy, đi thôi, chúng ta đi tìm Tiểu Liễu Nhi. Nghe nói lần này lưu đày về Tây Nam. Một cô nương mảnh khảnh như ta nhất định phải mang theo thật nhiều th/uốc rồi mới dám lên đường, nếu không bị rắn đ/ộc kia cắn chẳng phải sẽ sưng lên thành bánh bao như huynh luôn sao?”

“Ta mới không phải là bánh bao, ta là tướng có phúc.” Lưu Triệu Hưng lập tức phản bác.

Ta thuận tay kéo tai huynh ấy và nói: “Đúng là khá có phúc đố.”

Đột nhiên, ta cảm thấy sau lưng có sự hoảng lo/ạn lo lắng, ta quay lại nhìn kỹ hơn, nhưng phía sau ta chỉ có một vài người quen ở thị trấn.

Kỳ lạ!

Ta nghi ngờ sờ nhẹ đầu, nhìn về phía hiệu th/uốc trước mặt rồi bước vào.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ánh Đèn Hoan Hỉ

Chương 12
Bà đồng bị xử tử trước khi chết, đã vạch lời nguyền giữa Thái tử triều đình và tôi - kẻ ăn xin bên đường, gieo xuống thứ đồng mệnh cốt. Từ đó, sinh mệnh chúng tôi đã buộc chặt vào nhau, vui buồn sướng khổ đều cùng chung số phận. Hắn đành phải đưa tôi về cung. Người ngoài chỉ biết Điện hạ cất giấu một mỹ nhân, nâng như trứng hứng như hoa, nào hay tôi chẳng những mất tự do, thân thể thường xuyên bị hành hạ, lại còn luôn bị lưỡi độc của hắn châm chọc đến mức nghẹn lời. Cho đến khi vô tình phát hiện cốt đã giải. Tôi vừa âm thầm chửi hắn ngốc, vừa thu xếp hành lý, chui qua lỗ chó, không ngoảnh đầu bỏ trốn khỏi hoàng cung. Nhưng chưa chạy xa, kinh hãi nhìn thấy cổng thành đóng sầm lại, quan binh giơ cao bức họa của tôi dọc phố gào hỏi: "Tên nữ phạm này là Khâm phạm của triều đình, có ai thấy qua không?" Tôi trốn trong góc tối tức giận đến nghẹn họng. Tạ Hoài An khốn kiếp, hắn đây là muốn... thải qua cầu sao?
Cổ trang
0
Nuôi âm anh Chương 13
Thư Nghi Chương 7