Tôi cảm thấy vị tanh của m/áu trào lên trong cổ họng, thanh m/áu đã tụt xuống còn 3, nhưng vẫn cố tỏ ra bình thản. Tôi đáp lời hắn bằng giọng điệu lạnh băng:

"Bùi Thanh Yến, nếu muốn mất bàn tay thì cứ nói thẳng ra."

Bùi Thanh Yến khẽ cười một tiếng, thu tay về không nghịch phá nữa, thay vào đó vòng qua eo tôi:

"Ngủ đi, anh ở đây với em."

"Anh không ngủ?"

"Anh không mệt."

...

Sao thằng chó má này lúc nào cũng tràn đầy năng lượng thế không biết?

Nhưng khi có hắn bên cạnh, mí mắt tôi dần trĩu xuống, những cơn đ/au nhức dường như dịu đi, tôi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.

【Người chơi Đoàn Nhiên, sinh lực hồi phục về 5. 】

Khoảng một tiếng sau, tôi bị lay nhẹ tỉnh giấc. Bùi Thanh Yến thì thầm bên tai: "Đoàn Nhiên, Maria và gia đình cô ta đã về."

Vừa mở mắt, tiếng gõ cửa vang lên. Giọng mẹ kế vọng vào: "Các con ơi, chú của các con đã về rồi, ra chào đi nào. Cứ trốn mãi trong phòng không phải là đứa trẻ ngoan đâu."

Sau khi gõ cửa phòng chúng tôi, bà ta tiếp tục gõ cửa phòng gã đầu đàn bên cạnh. Cuối cùng NPC người chủ của gia đình này cũng đã xuất hiện.

Bùi Thanh Yến nắm cổ tay tôi kéo lại, bước ra ngoài trước. Nghe thấy động tĩnh, tên đầu đinh, gã b/éo và cô nữ sinh cũng rón rén bước ra, lẽo đẽo theo mẹ kế xuống lầu.

Chúng tôi liếc nhìn nhau, sắc mặt đều tái nhợt. Có lẽ ai nấy đều căng thẳng đến mức không dám chợp mắt. Chỉ mình tôi ngủ được nên nhìn có vẻ tỉnh táo hơn đôi chút.

Nấp sau lưng Bùi Thanh Yến ngáp một cái thật dài, tôi ngước nhìn về phòng khách. Ánh đèn mờ ảo, chỉ có ngọn nến chập chờn, yếu ớt ở trên tường. Người cha khổng lồ đang ngồi đó, nụ cười hiền hậu nhưng nét mặt lại có chút kỳ quái.

Maria ngồi gọn trên một bên đùi ông ta, chơi búp bê trong im lặng, không một tiếng động. Khi bàn tay người đàn ông định xoa đầu, cô bé đột nhiên run lên bần bật.

Còn mẹ kế ban ngày x/ấu xí đ/ộc á/c giờ đã biến thành một mỹ nhân quý phái, váy áo lộng lẫy, trang điểm tỉ mỉ. Giọng nói của bà ta không còn chói tai nữa, mà the thé như mèo cào kính, khiến người ta nổi da gà.

Bà ta đột nhiên ngồi phịch lên bên đùi còn lại của người chồng, cười tủm tỉm. Maria bị đẩy ra góc ghế, thở phào nhẹ. Tôi nhìn cô bé chăm chú, trong lòng dâng lên suy tư.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
2 Shipper Kinh Dị Chương 8
6 10 năm vây hãm Chương 10
8 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ai đang ngồi trên ghế sô pha

Chương 12
Trước khi đi du học, vì lo cho sự an toàn của tôi, bố đã lắp camera ở mọi căn phòng trong nhà. Hai tuần đầu mọi thứ vẫn bình thường, thỉnh thoảng bố nhắn tin nhắc tôi đóng cửa sổ, đừng thức khuya. Tuần thứ ba, nửa đêm tôi dậy uống nước thì điện thoại hiện lên một tin nhắn WeChat của bố: "Người ngồi trên ghế sofa phòng khách lúc nãy là ai thế?" Tôi bảo không có ai cả, bố liền gửi sang một tấm ảnh chụp màn hình từ camera giám sát. Trên ghế sofa quả nhiên có một người đang ngồi, quay lưng về phía ống kính, mặc bộ đồ ngủ của tôi. Tôi rùng mình chạy ra phòng khách, nhưng chẳng có ai cả. Tôi yêu cầu bố gửi video xem lại, trong hình ảnh, sau khi tôi đi vào bếp, người đó đứng dậy khỏi ghế sofa rồi đi theo sau tôi vào bếp. Thế nhưng từ đầu đến cuối, trong bếp chỉ có một mình tôi. Đêm đó tôi định đi khách sạn ở, bố bảo đừng hoảng, bố đã điều chỉnh góc camera từ xa để soi rõ mọi góc chết. Hôm sau bố gọi điện cho tôi, giọng nói có vẻ không ổn: "Hôm nay con dậy lúc mấy giờ?" "Tám giờ ạ." "Không đúng," bố ngập ngừng rất lâu, "Con đã ra khỏi phòng ngủ một lần vào lúc bảy giờ rồi."
Kinh dị
Kinh dị
2