Nhịp Đập Tương Phùng

Chương 10

27/12/2024 13:56

Suốt nửa tháng tôi đều ở nhà nghỉ ngơi dưỡng sức.

Kỳ lạ là, Mạnh Triết không cho tôi dùng điện thoại và máy tính.

Anh nói rằng bác sĩ đã dặn, bức xạ từ điện thoại di động và máy tính sẽ ảnh hưởng đến th/ần ki/nh của tôi.

Làm tăng thêm cơn đ/au đầu của tôi.

Dù sao nếu có người tìm tôi thì anh ấy sẽ truyền đạt lại cho tôi.

Bình thường, khi rảnh rỗi, tôi thường chơi với con mèo ở nhà, xem TV một lúc.

Nhưng nói ra thì khá buồn cười.

Mạnh Triết tuy ở nhà nhưng cũng không biết đồ đạc trong nhà bày biện thế nào.

Khi nấu cơm không biết để thùng gạo để ở đâu.

Khi giặt quần áo không biết móc treo ở đâu.

Tôi không khỏi cười nhạo anh: “Sao có cảm giác như lần đầu anh về nhà vậy?”

Mạnh Triết có chút x/ấu hổ: “Bình thường công việc của anh quá bận rộn nên sống ở ký túc xá nhân viên. Sau khi chúng ta kết hôn, anh cũng chưa về nhà được mấy lần.”

Thấy tôi không nói gì.

Mạnh Triết nắm tay tôi, nghiêm túc nói: “Từ giờ trở đi chúng ta sẽ sống thật tốt.”

Khi anh nói những lời này.

Tôi nghĩ mình sẽ cảm động.

Tuy nhiên tôi không cảm thấy gì cả.

Giống như nghe lời thoại của một bộ phim truyền hình dài tập.

Tôi mỉm cười với anh, chuyển chủ đề: “Đúng rồi, mấy ngày nay Trần Niệm không đến tìm gặp em à?

“Lúc trước cậu ấy khá thích mèo nhà mình, cách mấy ngày là lại đòi em chụp ảnh nó gửi cho xem.”

Mạn Triết nói: “Không có, cậu ấy không biết chúng ta đã chuyển nhà.”

Tôi gật đầu nghi ngờ, Mạnh Triết mới ý thức được đã nói sai, vội vàng bổ sung thêm: “Bời vì nhà trước đây nhỏ quá.”

“Bác sĩ nói môi trường đó không thuận lợi cho việc hồi phục sức khỏe của em nên anh đã chuyển đến chỗ này. Em xem ngoài cửa sổ có non xanh nước biếc, thoải mái biết bao nhiêu.”

Lời nói này của anh không có khe hở nào, nhưng vẫn luôn cảm thấy có gì đó không đúng.

Tôi âm thầm ghi nhớ lại.

Ngày thứ ba, đợi sau khi Mạnh Triết đi làm về, tôi thử hỏi thăm dò: “Có thể để Niệm Niệm đến nhà chơi không?”

“Mấy ngày này em ở trong nhà hơi chán rồi.”

Mạnh Triết cau mày: “Nhưng bọn họ đông người như thế, đến nhà mình sẽ rất ồn ào…”

“Không đâu.” Tôi cười nói, “Mình chỉ mời Niệm Niệm đến là được rồi.”

“Hơn nữa anh cũng đi cùng em, nếu em cảm thấy sức khỏe không được tốt thì sẽ về nhà nghỉ ngơi trước.”

Cũng có thể câu nói cuối cùng đã khiến Mạnh Triết yên tâm hơn, về sau anh cũng thở phào nhẹ nhõm.

“Được, vậy anh giúp em nói với Trần Niệm một tiếng…”

Đếm từng ngày, cuối cùng cũng đến lúc Trần Niệm đến nhà làm khách rồi.

Mạnh Triết ở trong phòng bếp nấu ăn để tôi quét dọn nhà cửa.

Khi thu dọn đồ ở trong ngăn kéo tủ, tôi nhìn thấy điện thoại và chứng minh thư của mình.

Trước đây khi Mạnh Triết không có nhà, điện thoại của tôi cũng bị anh cầm đi. Mà hôm nay đúng lúc anh ở nhà, nên điện thoại của tôi bị anh để vào trong ngăn kéo tủ.

Tôi thay đổi suy nghĩ, tr/ộm lấy nó ra nhét vào túi quần.

“Tiểu Thi, anh đi đổ rác, em ở trong nhà….” anh từ nhà bếp ngó đầu ra.

“Hay là để em đi.” Tôi chủ động nhận việc, cười nói.

“Hôm nay anh đã đủ bận rộn rồi, chút việc nhỏ này em vẫn có thể làm giúp anh được.”

Sắc mặt của Mạnh Triết ôn hòa, gật gật đầu: “Vậy em nhanh lên nhé. Đồ ăn làm sắp xong rồi.”

Tôi vẫy tay với anh, bước vào thang máy.

Đợi thang máy từ từ đóng lại, tôi lấy điện thoại từ trong túi quần bên phải ra và từ từ ấn vào nút ng/uồn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tình cổ bị lỗi

Chương 11
Để trả thù kẻ thù không đội trời chung của mình. Tôi đã lên mạng đặt mua một con "Tình cổ" từ Miêu Cương. Sau khi lừa hắn ăn xuống bụng. Tôi chỉ tay vào mặt hắn, cười vang một cách đầy ngang ngược: "Tôi đã trộn tình cổ vào hũ bột whey protein của cậu rồi!" "Thế nào? Bây giờ có phải đã yêu tôi đến mức chết đi sống lại rồi không?" Sắc mặt hắn xanh mét, mắng tôi là đồ bỉ ổi! Kẻ tiểu nhân âm hiểm! Nhưng miệng hắn có nói lời từ chối bao nhiêu... Thì cơ thể lại thành thật bấy nhiêu. Hắn đối với tôi răm rắp nghe lời, lúc nào cũng dính như sam, mở miệng ra là đòi ôm ấp, đòi hôn hít. Tôi cứ thế mà trêu đùa, hành hạ kẻ thù không đội trời chung suốt hơn nửa tháng trời. Đột nhiên vào một ngày trời nắng đẹp, tôi nhận được thông báo hoàn tiền từ nhà bán hàng trên mạng. Chủ shop bảo với tôi rằng lô tình cổ mà tôi mua đợt đó... Vốn là hàng hết tác dụng cần đem đi tiêu hủy, nhưng do thực tập sinh đóng gói nhầm nên đã gửi cho tôi. Tôi cúi đầu, nhìn tên kẻ thù không đội trời chung đang vùi đầu vào bụng mình, luôn mồm gọi "Bảo bối ơi, bảo bối à"... Bỗng nhiên rơi vào một khoảng lặng suy ngẫm trầm tư...
273
3 Xoá bỏ Omega Chương 15
10 Chiều Chuộng Chương 13
12 Chim trong lồng Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm