Bị Bạn Cùng Phòng Bẫy Mất Rồi!

Chương 9

13/09/2024 14:42

9

Có lúc thật sự tuyệt vọng đến mức muốn báo cảnh sát.

Người đàn ông, dường như là ông xã tương lai của tôi, lại muốn một nụ hôn chúc ngủ ngon, không cho cậu ấy thì cậu ấy sẽ không đi.

Thật sự có một cảm giác hỗn lo/ạn như Lâm Đại Ngọc cưỡi q/uỷ hỏa.

Vì một đêm yên bình, vì giữ được cái quần đùi cuối cùng của trai thẳng, tôi đành nhẫn nhịn, nhắm mắt lại.

Ngẩng cằm lên, tôi nhanh chóng hôn lên má cậu ấy.

Một tiếng chụt vang lên.

Âm thanh đó rõ ràng khác thường trong ký túc xá, ngay cả tiếng ngáy của Đại Tráng cũng như ngừng lại một chút.

“Được rồi, cậu đi nhanh đi, tôi c/ầu x/in cậu đấy.”

Lưng tôi áp ch/ặt vào tường, lòng bàn tay đẩy ng/ực Thẩm Tinh Di rịn đầy mồ hôi, màng nhĩ như bị kích động.

“Ngủ ngon, bảo bảo.”

Tôi đã không còn bận tâm đến vấn đề xưng hô nữa.

Vội vã xua tay để cậu ấy biến đi.

“Đi nhanh đi…”

Thẩm Tinh Di dùng áo ngủ của cậu ấy lau tay tôi, rồi cuối cùng cũng xuống giường về chỗ của mình.

Tôi như quả bóng xì hơi, mềm oặt trên giường.

Chẳng bao lâu sau, tôi đi/ên cuồ/ng vung nắm đ/ấm vào không khí, gi/ận dữ bất lực.

A a a a a!

Nụ hôn đầu của tôi!

Mặc dù chỉ là hôn má, nhưng đó vẫn là nụ hôn đầu ngây thơ và quý giá của tôi!

Đáng ch*t, Thẩm Tinh Di!

Tôi muốn đ/âm cậu ấy! Tôi muốn cắm cây dù vào mông cậu ấy!

Nhưng đó chỉ là dám nghĩ thôi.

Tôi rút lui trong hèn nhát, co ro khóc rồi ngủ.

Cuối cùng thì cũng buồn bực mà ngủ thiếp đi.

Không ngờ đêm đó, tôi thật sự mơ thấy cuộc sống sau khi kết hôn với Thẩm Tinh Di.

Ngọt ngào thì thật sự ngọt ngào, mà dính nhau thì cũng thật sự dính nhau.

Gần như giống hệt với những gì Thẩm Tinh Di đã nói.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Pháo hôi bị ghét bỏ cũng có hào quang nhân vật chính

Chương 20
Tôi là một thiếu gia giả kiêu căng, sau khi chân thiếu gia được tìm về, tôi quyết định cho cậu ta chút “màu sắc” xem. Kết quả giây sau đã bị lưu đày sang dị giới, còn bị trói buộc với một hệ thống “thức tỉnh pháo hôi”. Hóa ra tôi là kiểu pháo hôi bị vạn người ghét, nếu chọc vào thiên mệnh chi tử thì sẽ chết rất thảm. Để sống sót, tôi làm thuê ở dị giới rất lâu, vất vả lắm mới có thể thăng chức tăng lương. Thì hệ thống lại thông báo tôi phải quay về dọn dẹp đống hỗn độn. Lần này tôi quyết định tránh xa gia đình gốc của mình. Có tiền cũng phải có mạng mà tiêu chứ, tôi nhanh tay thu dọn hành lý rồi chuồn mất. Nhưng bọn họ hình như có vấn đề gì đó, vừa bảo tôi cút, lại vừa cầu tôi quay về. Ngay cả vị hôn phu từng nói thà cưới chó cũng không cưới tôi cũng phát điên rồi. Điên cuồng quấn lấy tôi đòi danh phận: “Bé con, sao em không để ý đến anh? Anh chẳng phải là cún con em yêu nhất sao?” “Bảo bối, nếu không thì anh gả cho em cũng được mà, (^▽^)~”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
30