Chiếc Kén Đó Tôi Không Cần

Chương 24. HOÀN

17/07/2024 09:48

24.

Những đám mây tản đi.

Những tia sáng mặt trời ló qua từng kẽ hở, bao trùm lên bóng tối u ám.

Tôi tắm nắng vàng rực rỡ, nhắm mắt lại, cảm giác thật là ấm áp.

Thời gian dần trôi, kỳ thi đại học cuối cùng cũng đến.

Tôi giống như tia nắng không còn ràng buộc, lao thẳng tới ngôi trường mơ ước của mình.

Dưới bóng cây cuối hè, tôi lấy ra chiếc cà vạt được cất kỹ từ rất lâu rồi.

“Trả con tin lại cho anh nè.”

Chu Thừa Uyên hơi bối rối nhận lấy nó, ôi một tiếng.

“Thực ra thì anh cũng không nhớ nó lắm đâu, hay là cứ để cho em giữ đi?”

“Nhưng bây giờ không cần nữa nha.”

Chu Kỳ đã đi học lại, nhìn thế nào cũng thấy không giống người cần phải bị giám sát nữa.

Chu Thừa Uyên: “Em quên rồi à, chiếc cà vạt này còn có một công năng là theo sát bảo vệ đấy.”

Tôi: “Thế này có tính là chơi x//ấu không?”

“Có tính sao?”

Tôi nhẹ gật đầu, chỉ vào chính mình: “Em tính.”

Qua sông đoạn cầu, tá m//a gi*t lư`a. . . A không đúng không đúng.

Tóm lại là, dùng xong thì ném, thật vô ti`nh mà……

Trong ánh mắt lo lắng xoắn xuýt của Chu Thừa Uyên, tôi hỏi anh:

“Nếu như em nói, sau này em vẫn cần anh giúp đỡ, anh có đồng ý không?”

Anh gi/ật mình, cười.

“Cái này thì phải xem là yêu cầu gì, cũng không khó lắm, có điều con người anh khá là đặc biệt, chỉ nghe lời vợ mình.”

Tôi thở dài.

“Vậy thôi, quên đi.”

“Ơ? Không đúng không đúng, em phải nói sẽ làm vợ anh, khiến anh phải ngoan ngoãn nghe lời em chứ?”

Tôi không nhịn cười được nữa, xoay người chạy dưới ánh mặt trời.

Thời gian sẽ không dừng ở giây phút này.

Câu chuyện của chúng tôi, sẽ luôn tiến về phía trước.

[HẾT TOÀN VĂN]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
3 Pudding khoai môn Chương 15
6 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
10 Vợ Người Máy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm