Tôi bị vùi kín trong chăn. Không đợi tôi đưa ra bất kỳ phản ứng nào, Thẩm Độ Châu đột ngột buông tay, lùi lại hai bước như bị lửa đ/ốt.

Em ấy quay người, sải bước thật nhanh ra ngoài, bả vai va vào khung cửa cũng không thèm để ý, đến cửa cũng chẳng kịp khép ch/ặt, tiếng bước chân hỗn lo/ạn biến mất ở cuối hành lang.

Tôi kéo tấm chăn đang quấn quá ch/ặt xuống một chút, để lộ mũi ra hít thở. Đây là một chiêu trò hành hạ người mới của em ấy sao?

Tôi thực sự không hiểu nổi nữa rồi.

14.

【Ký chủ, cậu ấy không hề cưới ai khác. Cậu làm gì mà chọc cậu ấy gi/ận bỏ đi thế?】 Hệ thống khựng lại một chút, rồi bổ sung thêm một câu: 【Ngay trong ngày hôn lễ, Thẩm Độ Châu đã t.h.ả.m sát cả nhà Nghị trưởng ngay tại lễ đường.】

Trái tim tôi bỗng hẫng một nhịp, một nhịp đ/ập thật mạnh, thật nặng nề. Sau đó tôi nhắm mắt lại, đ/è nén cảm xúc ấy xuống tận đáy lòng, "Tại sao em ấy lại hắc hóa?"

Thẩm Độ Châu trước đây ngoan lắm, em ấy chỉ g.i.ế.c người trên chiến trường. Sau mỗi trận đ/á/nh, em ấy đều sẽ nằm trong lòng tôi, im lặng rất lâu để bình tâm trở lại.

Hệ thống im lặng hồi lâu, lâu đến mức tôi cứ ngỡ nó lại mất kết nối. Cuối cùng, nó nhỏ giọng nói: 【Bởi vì cậu ấy nghĩ rằng cậu đã c.h.ế.t. Liên bang đã cho cậu ấy xem giấy chứng t.ử của cậu, còn có một đoạn... video hành quyết. Tất cả đều là giả mạo, nhưng cậu ấy đã tin. Từ đó trở đi, giá trị hắc hóa chưa bao giờ giảm xuống.】

Tôi hiểu rồi. Vậy nên Hệ thống mới xuất hiện lần nữa để tìm tôi, và để Thẩm Độ Châu cũng tìm thấy tôi.

Nhưng tôi vẫn không hiểu, sao Thẩm Độ Châu lại vì tôi mà hắc hóa? Rõ ràng năm đó, người bỏ rơi tôi lại một mình để rời đi chính là em ấy mà.

15.

Những ngày tiếp theo, cánh cửa kia cứ mở ra rồi lại đóng lại. Thẩm Độ Châu giống như một nhân viên tiếp thị phát đi/ên. Hôm nay mang đến vài tờ chứng nhận quyền sở hữu Tinh vực, ngày mai lại bưng đến một khay quặng năng lượng cấp cao.

Hình chiếu thực tế ảo luôn bật trong phòng. Em ấy chỉ tay vào những mạch khoáng trải dài và các tuyến hàng hải liên Hành tinh, nói cho tôi biết mỗi giây chúng sinh ra bao nhiêu lợi nhuận. Em ấy kiên trì phô bày tất cả mà không hề thấy phiền.

Em ấy không nhắc tới quá khứ, không nhắc tới trại tù binh, chỉ dùng những thứ này chất đống trước mắt tôi. Tôi không hiểu sao em ấy lại trở nên phù phiếm như vậy.

Thấy tôi nhiều lần không chút lay động, Thẩm Độ Châu nghiến răng hỏi: "Giờ em đã quyền cao chức trọng thế này rồi, anh có còn yêu em không?"

Tôi ngẫm nghĩ một chút rồi hỏi lại: "Nếu tôi nói có, cậu có thể cho tôi bánh bao ngô không?"

"Không thể!"

"Vậy thì tôi không yêu cậu."

Thẩm Độ Châu đen mặt đưa tôi đi kiểm tra, em ấy đinh ninh rằng đầu óc tôi có vấn đề. Nếu không, sao tôi có thể không yêu em ấy cho được?

Sự thật chứng minh n/ão bộ của tôi không có vấn đề gì. Thẩm Độ Châu lại đưa tôi đi kiểm tra sức khỏe toàn thân và tư vấn tâm lý. Em ấy sa sầm mặt mày dặn dò bác sĩ: "Nhất định phải khiến anh ấy thừa nhận rằng anh ấy yêu tôi đến c.h.ế.t đi sống lại."

Thế là vị bác sĩ mồ hôi lạnh chảy ròng ròng đặt câu hỏi cho tôi.

Chưa đầy ba phút tôi đã đi ra, bởi vì trí nhớ của tôi rất kém, thậm chí là hỗn lo/ạn. Thật thật giả giả chẳng thể phân biệt nổi, cuối cùng chỉ toàn là lắc đầu và "không biết".

Thẩm Độ Châu vẫn kiên quyết cho rằng tôi gặp vấn đề khác. Vừa vặn lúc đó báo cáo kiểm tra được đưa tới, em ấy lật xem vài trang. Ánh mắt bỗng đóng đinh vào một dòng chữ nào đó.

Sau đó, em ấy đẩy cửa phòng tư vấn tâm lý bước vào.

Hệ thống cũng nhìn thấy bản báo cáo, nó vô cùng chấn động:【Ký chủ, cậu... cậu từng m.a.n.g t.h.a.i sao?】

Tôi từng m.a.n.g t.h.a.i ư?

Tôi ngẩn ngơ cúi đầu. Theo bản năng, tôi đưa tay chạm lên bụng mình.

Nơi đó rất bằng phẳng. Chẳng có gì cả. Thế nhưng từ sâu thẳm trái tim, một cơn đ/au nhói buốt đột ngột truyền đến.

Tôi không nhớ gì cả. Tôi nhớ mưa acid, nhớ cái lạnh, nhớ thức ăn thừa, nhớ cơn đ/au khi bị khoét đi tuyến thể. Nhưng duy nhất nơi này từng có một sinh mạng, tôi lại chẳng hề có chút ấn tượng nào.

【Không đúng, rốt cuộc giữa chừng đã xảy ra chuyện gì?】

【Lúc cậu bị bắt làm tù binh rõ ràng... làm sao có thể…?】

【Ký chủ, cậu cho tôi chút thời gian, tôi đi kiểm tra ngay đây!】

【Có lẽ là lúc tôi đối chiếu dữ liệu với Hệ thống trước đó đã bị thất lạc đoạn này... Tôi phải đến máy chủ chính để truy xuất hồ sơ tầng gốc ngay!】

Âm thanh trong n/ão bộ đột ngột dừng lại, Hệ thống đã ngắt kết nối.

Tôi ngồi trên xe lăn, tay vẫn đặt trên vùng bụng g/ầy gò. Tôi nhìn về phía phòng tư vấn tâm lý. Cánh cửa kia đóng ch/ặt, bên trong không hề có bất kỳ tiếng động nào.

Thẩm Độ Châu ở trong đó suốt năm tiếng đồng hồ. Cho đến khi tôi sắp không trụ vững, mí mắt díp lại vì buồn ngủ, em ấy mới bước ra.

Em ấy ngước mắt nhìn tôi. Trong mắt em ấy phủ đầy những tia m.á.u đỏ rực như muốn nhỏ lệ, em ấy từng bước đi đến trước xe lăn của tôi. Sau đó "bịch" một tiếng, em ấy quỳ thẳng xuống trước mặt tôi. Em ấy gục mặt lên đùi tôi, oà khóc nức nở.

Đêm đó, tất cả mọi người đều tự giác rời đi. Chỉ còn lại tôi và em ấy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm