Châu Châu Hồi Tâm

Chương 1

23/07/2024 17:52

Rõ ràng biết tôi dị ứng thịt cừu nhưng bạn trai của tôi vẫn chuẩn bị một bữa tiệc toàn thịt cừu cho tôi vào ngày sinh nhật của anh ta.

Tôi vừa uống th/uốc chống dị ứng vừa trò chuyện vui vẻ với anh ta và bạn bè.

Sau khi thanh toán hoa đơn rồi quay lại tôi đã nghe anh ta nói đùa với bạn của mình rằng: “Có tin là tôi chỉ cần nói một câu, tôi bảo Khương Châu ăn phân thì cô ta cũng bằng lòng không, chút dị ứng này thì tính là gì?”

Trái tim tôi đ/ập lỡ một nhịp.

Tôi lại nghe anh ta nói: “Nếu không phải Viên Viên từ chối tôi thì làm sao cô ta bò lên người tôi được.”

1.

Tôi đang đứng trước cửa phòng tiệc, nhìn vết mẩn đỏ do dị ứng trên cánh tay của mình mà chỉ cảm thấy rất nực cười.

Đó là người đàn ông mà tôi đem hết lòng dạ ra để yêu.

“Khương… Khương Châu…”

Trong phòng tiệc có tiếng nhắc nhở, tất cả mọi người đều nhìn về phía cửa.

Khóe môi tôi khẽ gi/ật rồi tôi quay người bỏ đi.

Nhưng cuộc thảo luận phía sau lưng vẫn chưa dừng lại.

“Lục Tư Vũ, còn không đuổi theo cô ấy đi? Bạn gái của cậu gi/ận rồi kìa.”

Nhưng Lục Tư Vũ chỉ cười lạnh một tiếng: “Đuổi theo cô ta làm gì? Hai ngày nữa cũng quay lại bám vào tôi thôi.”

“Khương Châu đấy à, cô ta không rời xa tôi được đâu.”

Sau đó lại có một tràng cười vang lên.

Tốc độ của tôi càng lúc càng nhanh, tôi chỉ muốn rời khỏi đây càng nhanh càng tốt.

Tôi về nhà.

Ba mẹ tôi nhận ra tâm trạng của tôi không được tốt.

Nên họ đặc biệt đến an ủi tôi.

Tôi cố gắng giữ cho cảm xúc của mình ổn định nhất, bình tĩnh nhìn họ: “Con và Lục Tư Vũ chia tay rồi, ba không cần lao tâm lao lực làm việc cho cái dự án rá/ch nát đó của anh ta nữa.”

Rõ ràng ba tôi gi/ật mình.

Tôi quay sang mẹ tôi rồi nói: “Mẹ cũng không cần vì mối qu/an h/ệ của con và anh ta mà giúp anh ta đi cửa sau, đăng ký dự án đó ở trường nữa, trường học cứ làm việc công tư phân minh là được rồi.”

Hai mắt của mẹ tôi mở to, sau đó lại liếc nhìn ba tôi.

Hồi lâu sau thì họ mới định thần lại.

“Con gái hiểu chuyện rồi, trưởng thành rồi.”

Nói xong thì hai đôi mắt của họ phiếm hồng.

Có thể thấy rằng trong hai năm tôi và Lục Tư Vũ ở bên nhau đã khiến cho hai vị phụ huynh lo lắng rất nhiều.

Để thể hiện sự quyết tâm của mình, tôi trịnh trọng nói với ba mẹ: “Từ nay về sau, con và Lục Tư Vũ không còn bất kỳ mối liên hệ nào, xin ba mẹ hãy tin con.”

Ba mẹ nắm lấy tay tôi, vẻ mặt vẫn rất lo lắng: “Dù con có quyết định như thế nào thì ba mẹ cũng sẽ ủng hộ con.”

“Cảm ơn ba mẹ.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hoa Đào Tươi Thắm

Chương 12
Tộc Bách Tử của ta, trời sinh đông con cháu. Đến đời ta, vất vả ngàn cay đắng, chỉ sinh được một cô con gái ốm yếu bệnh tật. Mùa đông năm Nuò Nhi lên năm, sốt cao không dứt, chỉ muốn được ăn một miếng đào. Phu quân của ta đang mở yến đào đông cho ái phi của hắn. Ta là hoàng hậu mà không xin nổi một trái đào. "Phụ hoàng không thích Nuò Nhi, có phải vì Nuò Nhi là con gái không?" "Không phải đâu, là phụ hoàng không thích mẫu hậu." Đứa trẻ nhỏ bé ngồi bẻ những ngón tay mũm mĩm tính toán: "Nếu Nuò Nhi là con trai, có phải sẽ tốt hơn không?" "Tiếc là... con trai không được mặc váy đeo bộ dao..." Ta hít một hơi, gắng gượng nở nụ cười: "Mẫu hậu chỉ thích con gái thôi. Nuò Nhi cứ là chính mình là được." "Nếu có kiếp sau, mẫu hậu hãy tìm cho Nuò Nhi một người cha tốt nhé." Khóe miệng Nuò Nhi thoáng nụ cười, cuộn tròn trong lòng ta, dần nguội lạnh. Giữa trời tuyết trắng xóa. Ta ôm nàng bước từng bước tới Thừa Trạch Điện. Đập đầu vào cột cung mà chết. Mở mắt lần nữa, thời gian quay ngược bảy năm. Ta vẫn là thiếu nữ ngây thơ, ngồi trang nghiêm trong buổi tuyển thê cho thái tử. Kiếp này, Nuò Nhi muốn gì, làm mẹ, ta sẽ tự tay tranh đấu cho nàng.
Cổ trang
0