Ánh sáng mờ ảo của màn hình phản chiếu khuôn mặt của những người bạn cùng phòng, khiến mỗi người đều trông xanh xao hết lên.

Phạm Tiểu Tuyết ngồi đầu tiên, bên trái là Lý Khanh, bên phải là Chu Dĩnh…

Không đúng!

Vừa rồi tiếng Chu Dĩnh phát ra là ở vị trí gần cửa, cô ấy làm thế nào mà trong nháy mắt đã dịch chuyển được sang chỗ này? Tim tôi thắt lại.

"Hương Hương, cậu nhìn tớ làm gì thế?” Chu Dĩnh bỗng nhiên nghiêng đầu, con mắt đen láy chăm chú nhìn tôi.

Tim tôi suýt nhảy ra khỏi lồng ng/ực, tôi sợ hãi lùi lại sau một bước.

Tách.

Đèn trong ký túc xá bất ngờ sáng lên.

"A, có điện rồi! Cuối cùng cũng có điện rồi!” Lý Khanh hô lên.

"Cảm tạ trời đất.” Phạm Tiểu Tuyết ôm ng/ực.

Chu Dĩnh cũng thở phào nhẹ nhõm: "Thật là, lại cứ mất điện trong lúc chúng ta xem phim kinh dị chứ, dọa ch*t người ta.”

Ba người lại khôi phục lại trạng thái thường ngày.

Tôi nhìn ra bên ngoài qua ban công, cửa sổ các phòng ký túc xá khác đang sáng đèn, bóng người chuyển động, hệt như ngày thường.

Lẽ nào vừa rồi là do tôi bị ảo giác?

"Tiểu Tuyết, máy tính cậu vẫn còn pin này.” Lý Khánh hỏi: "Không phải lúc trước cậu nói hết pin rồi à, vừa nãy mất điện vẫn còn phát phim kinh dị, suýt nữa là dọa ch*t tớ.”

Chu Dĩnh phụ họa.

"Chắc là bên trong còn pin?” Phạm Tiểu Tuyết rút phích cắm máy tính, màn hình máy tính nháy mắt tối om.

Phạm Tiểu Tuyết "kì lạ” gãi gãi đầu: “Chẳng lẽ ban nãy pin lại dùng được rồi?”

Đây là lời giải thích duy nhất.

Cũng là lời giải thích dễ hiểu nhất.

Nhưng duy nhất một điều không giải thích được chính là Chu Dĩnh.

"Chu Dĩnh, ban nãy cậu ở cạnh công tắc mà, sao nhoáng cái đã đi đến bên này luôn rồi?” Tôi hỏi: "Dọa tớ gi/ật nảy mình luôn đấy.”

Chu Dĩnh ngẩn người chốc lát: “Tớ có ở bên cạnh công tắc đâu, tớ vẫn luôn ở đây mà.”

Giờ này đến lượt tôi ngạc nhiên.

Rõ ràng tôi nghe thấy giọng nói đó ở ngay cạnh công tắc!

Nhớ kĩ lại, trước khi mất điện, mấy người chúng tôi quả thật vây quanh máy tính xem phim kinh dị, Chu Dĩnh không có rời đi.

Trong lòng chợt thắt lại.

Tôi hỏi Lý Khanh: "Vậy sao vừa rồi cậu lại kêu Chu Dĩnh đừng tắt đèn?”

Lý Khanh tỏ ra khó hiểu: “Tớ kêu trong vô thức thôi, không phải Chu Dĩnh ở cạnh công tắc à, bỗng nhiên mất điện, nên tớ nghĩ do cậu ấy.”

Không đúng.

Tôi đã bỏ qua chi tiết nào đó.

Còn là chi tiết gì thì tôi vẫn chưa nhớ ra.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
4 Đồng Trần Chương 36
6 Xoá bỏ Omega Chương 15
7 Lỡ làng Chương 14
10 Cuốn sổ tiên tri Chương 16
11 Thi thể thứ bảy Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm