Kẻ thù gọi tôi là vợ

Chương 1

04/06/2026 18:44

Tin tức Hoắc Thành mất trí nhớ truyền đến tai tôi khi tôi đang chờ chuyến bay ở sân bay.

Đầu dây bên kia, thằng bạn cười như thể bị ai bóp cổ.

"Thẩm Sơ Ngôn, nghe gì chưa?"

Tôi cúi đầu nhìn thông tin chuyến bay.

"Nói tiếng người đi."

"Hoắc Thành bị t/ai n/ạn xe rồi."

Tay tôi đang cầm ly cà phê khựng lại.

"Ch*t chưa?"

"Chưa ch*t."

"Thế mày phấn khích cái gì?"

Thằng bạn cười càng to hơn.

"Nó mất trí nhớ rồi."

Tôi im lặng 3 giây.

Đặt ly cà phê xuống bên cạnh.

"Bệ/nh viện nào?"

Đầu dây bên kia đột nhiên im bặt.

"Mày hỏi cái này làm gì?"

Tôi nhếch mép cười lạnh.

"Tất nhiên là đến xem trò cười của nó rồi."

Tôi và Hoắc Thành đấu đ/á nhau từ thời đại học đến tận bây giờ.

Năm nhất thi tranh biện, nó ngồi đối diện tôi, x/é nát luận điểm tôi chuẩn bị suốt 3 ngày không còn mảnh giáp.

Lúc đó tôi còn trẻ, tức đến mức suýt chút nữa là biến buổi tranh biện thành một trận đấu quyền anh ngay tại chỗ.

Sau đó là cuộc thi khởi nghiệp trong trường, tôi giành giải nhất, nó giành giải đặc biệt.

Tôi hỏi ban giám khảo tại sao lại có thêm giải đặc biệt.

Giám khảo nói phương án của nó có tính ứng dụng thương mại cao hơn.

Đêm đó về ký túc xá, tôi ch/ửi nó suốt 2 tiếng đồng hồ.

Sau khi tốt nghiệp, tôi khởi nghiệp.

Nó cũng khởi nghiệp.

Tôi gọi vốn, nó cũng gọi vốn.

Tôi được tạp chí tài chính phỏng vấn, hôm sau nó đã lên trang bìa.

Truyền thông luôn thích viết:

"Song tử tinh", "Kỳ phùng địch thủ", "Tương ái tương sát".

Lần nào nhìn thấy tôi cũng muốn đ/ập nát điện thoại.

Tương ái tương sát cái gì chứ.

Tôi và Hoắc Thành, gặp nhau mà không cà khịa nhau quá 3 phút thì coi như hôm đó trạng thái không tốt.

Trước đây câu đầu tiên nó nói với tôi luôn là:

"Thẩm Sơ Ngôn, phương án này của cậu lại viết giống luận văn tốt nghiệp à?"

Tôi đáp trả:

"Hoắc tổng yên tâm, có giống luận văn cũng còn hơn cái bộ PPT ra vẻ ta đây của cậu giống tiếng người."

Người xung quanh lần nào cũng khuyên:

"Hai vị sếp bình tĩnh."

Bình tĩnh thế nào được.

Thằng cha này sinh ra là để khắc tôi.

Giờ nó mất trí nhớ rồi.

Cơ hội tốt thế này, tôi mà không bay đến tận nơi đ/ập vào mặt nó thì thật có lỗi với những ấm ức tôi phải chịu suốt bao năm qua.

Thằng bạn trong điện thoại khuyên tôi:

"Mày đừng có đến gây rối đấy."

"Bác sĩ bảo giờ nó không chịu nổi kí/ch th/ích đâu."

Tôi đã mở ứng dụng đặt vé máy bay.

"Thế thì tôi càng phải đến."

"Ngộ nhỡ... tôi nói một câu kích nó tỉnh lại, nhà họ Hoắc chẳng lẽ không phải tặng cờ thi đua cho tôi à?"

"Mày cứ cứng miệng đi."

Thằng bạn hét lên.

"Giờ mày đang ở đâu?"

"Sân bay."

"Ban đầu mày định đi đâu?"

Tôi liếc nhìn chuyến bay công tác ban đầu.

"Đi họp."

"Rồi sao nữa?"

"Đổi vé."

Thằng bạn lại bắt đầu cười.

"Thẩm Sơ Ngôn, mày đừng yêu quá đấy."

Tôi cười lạnh.

"Tôi yêu nó?"

"Tôi yêu nó ch*t đi được."

Tôi cúp điện thoại, m/ua vé chuyến sớm nhất bay đến thành phố nơi Hoắc Thành đang ở.

Trước khi lên máy bay, tôi ngồi ở khu chờ, bắt đầu soạn văn bản châm chọc.

Câu đầu tiên.

[Hoắc tổng, nghe nói cậu đến cả mình là ai cũng quên rồi à, có cần tôi giúp cậu nhớ lại lịch sử huy hoàng bị tôi đ/è bẹp trong cuộc thi tranh biện đại học không?]

Không được.

Sự thật không chính x/á/c lắm.

Trận đó tôi thua.

Xóa đi.

Câu thứ hai.

[Hoắc Thành, n/ão hỏng rồi còn nhớ tôi là ai không? Không nhớ cũng không sao, tôi là bố cậu đây.]

Ấu trĩ quá.

Xóa đi.

Câu thứ ba.

[Hoắc tổng tỉnh lại đi, công ty còn đợi cậu về họp, đừng có giả vờ ngủ trên giường nữa.]

Nghe hơi giống quan tâm.

Xóa đi.

Viết đến câu thứ 17, máy bay bắt đầu cho hành khách lên.

Tôi cất điện thoại đi.

Trong lòng hơi bực.

Lẽ ra tôi nên vui mới phải.

Loại người như Hoắc Thành bình thường từ sợi tóc đến khuy măng sét đều làm màu, nay lại nằm trên giường bệ/nh mất trí nhớ, đúng là cơ hội trời cho.

Nhưng cứ nghĩ đến hai chữ "t/ai n/ạn xe", lồng ng/ực tôi lại hơi bí bách.

Hoắc Thành lái xe xưa nay rất vững.

Tôi từng ngồi xe nó một lần.

Lần đó diễn đàn ngành kết thúc, trời mưa to, không bắt được xe.

Nó lái xe ngang qua chỗ tôi, hạ cửa kính xuống một nửa.

"Lên xe."

Tôi đứng trong mưa, cố chấp.

"Không cần."

Nó nhìn tôi một cái.

"Thẩm Sơ Ngôn, cứng miệng có cản được mưa không?"

Tôi lên xe.

Suốt dọc đường, ngay cả 3 giây đèn xanh cuối cùng nó cũng không thèm vượt.

Lúc đó tôi còn mỉa mai nó:

"Hoắc tổng lái xe đúng là hợp để đưa đón trẻ mẫu giáo."

Nó nói:

"Còn hơn khối người đi xe đạp công cộng đ/âm vào gốc cây."

Lần đó tôi chỉ là vì né con mèo thôi mà.

Thôi bỏ đi.

Nghĩ đến đây, tôi day day thái dương.

Tôi không hề lo lắng cho nó.

Tôi chỉ sợ nó ch*t rồi, sau này không còn ai cãi nhau với tôi nữa.

Sau khi máy bay hạ cánh, tôi đi thẳng đến bệ/nh viện.

Trợ lý của Hoắc Thành đang canh ngoài phòng bệ/nh.

Khoảnh khắc nó nhìn thấy tôi, biểu cảm còn nặng nề hơn cả khi bác sĩ thông báo cấp c/ứu thất bại.

"Thẩm tổng."

Tôi tháo kính râm xuống.

"Người đâu?"

Trợ lý chỉnh lại gọng kính.

"Tình hình Hoắc tổng hiện tại hơi phức tạp."

"Chỉ là mất trí nhớ thôi mà, có thể phức tạp đến mức nào?"

Trợ lý há miệng.

Không nói nên lời.

Tôi tưởng nó sợ tôi vào trong kí/ch th/ích bệ/nh nhân.

Tôi vỗ vỗ vai nó.

"Yên tâm, tôi có chừng mực."

Nói rồi tôi đẩy cửa phòng bệ/nh ra.

Người trên giường bệ/nh ngẩng đầu nhìn qua.

Hoắc Thành dán băng gạc ở trán, sắc mặt hơi nhợt nhạt.

Nó tựa vào gối, ánh mắt lúc đầu hơi trống rỗng.

Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, đôi mắt lại sáng rực lên.

Tôi vừa định mở miệng:

"Hoắc Thành, cậu cũng có ngày hôm nay---"

Lời còn chưa dứt.

Hoắc Thành hất chăn, xuống giường, đôi chân dài bước đi cực nhanh.

Tôi ngẩn người.

Giây tiếp theo, nó ôm chầm lấy tôi vào lòng.

Cánh tay nó siết rất ch/ặt.

Chóp mũi tôi đ/ập vào vai nó, đ/au đến mức suýt thì ch/ửi thề.

Còn chưa kịp phản ứng, mặt nó đã vùi vào cổ tôi.

Giọng nói tủi thân như một chú chó lớn bị cả thế giới bỏ rơi.

"Vợ ơi."

"Anh nhớ em ch*t mất!!!"

Phòng bệ/nh im bặt.

Trợ lý im bặt.

Y tá im bặt.

Tiếng tít tít của máy móc cũng trở nên vô cùng gượng gạo.

Tôi cứng đờ tại chỗ.

Trong đầu chỉ còn lại một dấu chấm hỏi.

Tôi?

Vợ?

Đệt.

Tôi là trai thẳng mà!?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tôi Là Kẻ Bị Cả Server Ghét

Chương 10
Tôi là một NPC trong một trò chơi thực tế ảo. Thiết lập nhân vật của tôi là một thợ sửa chữa Beta âm u, thậm chí có phần nhếch nhác, đáng khinh. Tác dụng duy nhất của tôi là làm nền. Mỗi khi các nam chính xuất hiện, tôi sẽ đứng đó như một tấm phông nền xấu xí để tôn lên hào quang rực rỡ của họ. Đặc biệt là Hoàng thái tử của Đế quốc, Lục Tứ, một Alpha cấp S. Hắn sở hữu gương mặt hoàn mỹ đến mức ngay cả công nghệ dựng mô hình cũng khó có thể tái hiện trọn vẹn. Chàng trai tóc vàng, mắt xanh ấy là Alpha trong mộng của vô số Omega trên toàn tinh tế. Ngày nào đám người chơi cũng chỉ trích tôi không ngớt trên diễn đàn: “Sao thằng NPC tên Lâm U kia vẫn chưa bị xóa vậy? Mỗi lần thấy cái bộ tóc mái che kín mặt của nó là tôi mất cả khẩu vị.” “Nghe nói trong cốt truyện ẩn nó còn từng ăn cắp thuốc ức chế của Thái tử nữa cơ. Ghê tởm thật, cho nó chết được không?” “Hành trình cóp quỹ giết Lâm U (1/10000), đừng để loại người đó làm bẩn mắt Điện hạ.” Trên bảng điều khiển hệ thống, tôi cũng luôn phải đeo danh hiệu đỏ chói: [Độ chán ghét toàn server: MAX] Nhưng bọn họ không biết, vị Hoàng thái tử cao không với tới ấy... Đêm nào cũng chặn tôi trong khoang sửa chữa nồng nặc mùi dầu máy. Hắn cố chấp đến mức bệnh hoạn, vùi mặt vào cổ áo dính đầy vết bẩn của tôi, hít ngửi tuyến thể không tồn tại. Thậm chí… Chỉ để được nghe tôi khóc, hắn còn cố tình muốn phá hỏng tôi.
606
2 Ta Gặp Cừu Non Chương 8
4 Ký Tử Dao Chương 10
9 Cho xem chim đi Chương 14
11 Nacho Chương 22

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bị đày đến Lĩnh Nam? Đó là quê hương hạnh phúc của ta

Chương 6
Một sớm xuyên không, thánh chỉ giáng xuống đầu, cả nhà được ban tặng gói lưu đày ba ngàn dặm tới Lĩnh Nam. Nhạc phụ nhạc mẫu khóc lóc thảm thiết, kêu gào đó là nơi chướng khí ăn thịt người. Ta ngoài mặt cầm khăn lau lệ, trong lòng lại vui mừng khôn xiết: Chướng khí ư? Đó gọi là khí hậu nhiệt đới ẩm! Đó chính là quê hương hạnh phúc của ta! Vốn là người Quảng Đông chính gốc, kinh thành này hanh khô khiến ta ngày ngày chảy máu mũi, đến cả việc ăn một cọng rau cũng khó như lên trời, ta đã chán ngấy nơi này từ lâu! Hoàng đế ngỡ là trừng phạt, nào hay lại là thả hổ về rừng. Vải thiều đỏ tháng Ba, hải sản tươi sống, gà luộc trắng... ta tới đây! Phu quân thủ phụ bị giáng chức của ta mặt mày xám xịt, siết chặt tay ta, giọng nghẹn ngào: "Phu nhân, là ta vô năng, liên lụy nàng chịu đại nạn này. Nếu không chịu nổi, nàng hãy rời bỏ ta đi." Ta nhìn gương mặt thanh tú lạnh lùng kia, thầm nghĩ kẻ làm công tuấn tú thế này khó mà tìm được. Ta nắm ngược lại tay người, mày kiếm khẽ nhướn, khí thế hào hùng: "Nghĩ cái gì thế? Lĩnh Nam ta rành lắm! Đến nơi đó, ta sẽ bảo bọc chàng, dẫn cả nhà chúng ta bay cao!"
Cổ trang
Hài hước
Xuyên Không
0