Người đàn ông phía sau cô gái nổi gi/ận, mạnh tay gi/ật sợi dây đỏ trên tay.

Tay cô gái bắt đầu vô thức giơ lên, giống như một con rối gỗ không h/ồn bị gi/ật dây.

Người đàn ông trừng mắt nhìn tôi như để thị uy, cổ tay đầy vết ban x/ác ch*t bắt đầu khép lại.

Tay cô gái bắt đầu thực hiện động tác tương tự, siết ch/ặt lấy cổ, gương mặt vốn đã già nua của cô bắt đầu nghẹn đến tím đỏ.

Cư dân mạng bắt đầu không giữ được bình tĩnh:

[Đây là diễn nhập vai m/a q/uỷ à? Giống thật thế!]

Số lượng người xem trực tiếp tăng đột biến. Một phút sau, có người tặng 100 pháo hoa.

Cô gái mồ hôi đầy đầu, thở dốc càng lúc càng nhanh, vẻ mặt vô cùng khó chịu.

Cư dân mạng bắt đầu nhận thấy có gì đó không ổn:

[Không phải! Trông không giống diễn chút nào!]

Năm phút sau, có một đại gia đột nhiên tặng một lễ hội Carnival, để lại bình luận: [Tiếp tục đi! Càng mạnh tôi càng hưng phấn!]

Cư dân mạng: [Gh/ê! Cái người này sở thích b/ệnh hoạn quá…]

Mắt cô gái trợn trắng, miệng sùi bọt mép bắt đầu co gi/ật, cổ tay vẫn siết ch/ặt cổ.

Đèn trong phòng nhấp nháy liên tục, cửa sổ sau lưng cô cũng bắt đầu hiện lên một bóng đen khổng lồ.

Cư dân mạng bắt đầu bàn tán xôn xao:

[Hiệu ứng đặc biệt à? Giống thật thế!]

[Không dám xem! Chuồn đây!]

Tôi cau mày, nhớ lại lời tổ sư gia: "Thiên cơ bất khả lộ, bí mật một khi đã tính ra, phải có lòng kính sợ. Hơn nữa, ngàn vạn lần đừng sa vào nhân quả của người khác, vọng tưởng thay đổi kết cục, chỉ rước họa vào thân."

Con q/uỷ nước kia, quyết tâm bắt cô gái đền mạng.

Thế là tôi bỏ ngoài tai lời dặn của tổ sư gia, quay người lấy ra chiếc radio, bắt đầu phát Chú Đại Bi.

Vẻ mặt người đàn ông bắt đầu vặn vẹo biến dạng, cổ tay buông ra, hóa thành một vũng nước thối biến mất.

Cô gái cũng cùng lúc buông cổ tay, thở hổ/n h/ển.

Cư dân mạng đang xem trực tiếp chứng kiến cảnh này.Im lặng một lúc, mọi người đồng loạt bình luận:

[Nửa đêm canh ba xem livestream trừ tà? Ngầu đấy!]

[Kệ có phải kịch bản hay không, hay quá!]

[Sợ quá! Hết h/ồn!]

[Giả trân, tôi là người vô thần.]

Cô gái hoàn h/ồn, kinh hãi bò đến trước màn hình.

Q/uỷ nước biến mất, mái tóc bạc trắng của cô, bắt đầu biến trở lại thành màu đen một cách rõ rệt.

"Đại sư! Cảm ơn cô đã c/ứu tôi!"

Tôi nhìn sợi dây đỏ trên cổ tay cô, bất lực lắc đầu: "Dây âm dương vẫn còn, kiếp nạn này của cô vẫn chưa giải được."

Cô gái khóc lóc: "Tốn bao nhiêu tiền cũng được, c/ầu x/in cô c/ứu tôi!"

Tôi chỉ vào những sợi dây đỏ và dây trắng đã được bện sẵn trên bàn, giơ tay lên:

"Giá gốc 500 nghìn một sợi, cô sát khí nặng, cho cô phối một đỏ một trắng, thành thật mà nói là 2 triệu."

Cư dân mạng một lần nữa sôi sục:

[Tôi đã bảo là kịch bản mà! Còn chưa nổi tiếng đã nghĩ đến chuyện b/án hàng rồi!]

[Hai sợi dây rá/ch mà đắt thế! Mạ vàng à?]

[Chị này là thật hay giả vậy? Hai người một phe đúng không!]

[Xem cô ta có đăng link không, đăng là tôi tố cáo!]

Cô gái mồ hôi đầy đầu, có chút do dự. Tôi nghĩ cô ấy cũng chỉ tầm tuổi sinh viên đại học, nhất thời cũng không có nhiều tiền như vậy.

"Vậy đi, tôi gửi cho cô trước, nếu dùng thấy hiệu quả tốt thì trả tiền sau nhé!"

Cô gái cảm kích gật đầu lia lịa. Không đợi cư dân mạng oanh tạc, tôi lập tức tắt livestream, đứng dậy bước ra khỏi phòng, gõ cửa phòng bên cạnh.

Người mở cửa, chính là cô gái đã cùng tôi livestream, Lý Thanh Thanh.

Sau lưng cô đứng một chàng trai cao lớn, chính là "q/uỷ nước" Trương Tiểu Phàm đã biến mất.

"Hiệu quả tốt đấy! Tối nay doanh thu livestream cao quá, một lễ hội Carnival đủ tiền thuê nhà và ăn uống cả tháng rồi!"

Thanh Thanh kích động ôm chầm lấy tôi nhảy lên, th/uốc nhuộm tóc màu trắng trên đuôi tóc nhỏ xuống chiếc váy đen của tôi.

"Trời ạ! Vậy còn đi làm cái công việc tồi tàn gì nữa! Chúng ta cứ làm thế này thôi! Đảm bảo phát tài!"

Trương Tiểu Phàm lau son TF trên môi, ôm bạn gái Lý Thanh Thanh hôn một cái thật mạnh:

"Đúng đó! Như này chẳng phải ki/ếm tiền nhanh hơn lúc chúng ta làm NPC trong nhà m/a à!"

Buổi livestream vừa rồi của chúng tôi, đều là diễn kịch. Chẳng qua là ăn theo độ hot của việc livestream xem bói.

Công viên nhà m/a đóng cửa, chúng tôi thất nghiệp, không có kỹ năng chuyên môn và bằng cấp, chúng tôi đều không tìm được việc làm tốt.

Thấy tiền thuê nhà sắp không trả nổi, Trương Tiểu Phàm thấy mấy đạo sĩ livestream xem bói nổi lên, thế là hợp tác với tôi và Lý Thanh Thanh, diễn một màn kịch.

Để ăn mừng doanh thu tối nay, tôi chủ động đề nghị đi m/ua đồ ăn khuya, để lại không gian riêng cho cặp đôi này.

Ngay khi tôi đang ngồi bên đường chờ đồ nướng, liếc thấy cái sạp xem bói bên kia đường.

Người đàn ông mặc áo bào vàng kia nhìn tôi, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc:

"Cô gái, tôi thấy ấn đường của cô đen sạm, miễn phí xem cho cô một quẻ, thế nào?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13
12 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7