Mãi đến khi quay về bên cạnh tôi, hắn bỗng nói:
"Sơ Tễ, chúc mừng năm mới."
Tôi ngẩn người ra một lát: "Vẫn còn ba ngày nữa mới đến giao thừa mà."
Khoảng cách giữa hai người chúng tôi gần ngay trong gang tấc.
Tiếng tim đ/ập hòa cùng tiếng hít thở cứ thế đan xen vào nhau.
"Sơ Tễ."
Hắn nhìn sâu vào mắt tôi: "Anh có thể hôn em không?"
Xung quanh lúc này toàn là người qua lại, hàng mi tôi khẽ rung lên, nhưng tôi vẫn giữ giọng điệu bình tĩnh: "Không được đâu."
Đáy mắt Bùi Tinh Chước lập tức tràn ngập ý cười.
"Nhưng mà anh lại bắt đầu nhớ em rồi."
Hắn khẽ nhắm mắt lại rồi nhẹ nhàng hôn tới.
Kế tiếp hắn lại nắm lấy tay tôi, bao bọc thật kín kẽ trong lòng bàn tay mình.
Chẳng biết ai ở phía xa đã ném sang đây một quả cầu tuyết, tôi lùi về sau để tránh né, để rồi liền bị hắn kéo tuột vào trong lòng.
Thế là chúng tôi cùng ngã nhào xuống nền tuyết mềm mại.
Hắn ôm ch/ặt lấy tôi, đôi mắt cong cong đầy hạnh phúc, rồi hắn hôn lên hàng mi của tôi.
"Mọi quá khứ đã hoàn toàn qua đi rồi, đây chính là năm mới thuộc về riêng hai chúng ta.
Cho nên….
Năm mới vui vẻ nhé bảo bối của anh.
Anh thực sự yêu em."
[Toàn văn hoàn.]