Canh trường thọ

Chương 2

21/10/2024 22:01

Vào thời điểm đó, kế hoạch hóa gia đình đang diễn ra rất sôi nổi.

Khắp nơi trên tường đều có thể thấy khẩu hiệu: "Sinh ít con hơn và trồng nhiều cây hơn".

Thỉnh thoảng, người của ủy ban kế hoạch hóa gia đình lại cầm loa đi quanh làng một vòng.

Thậm chí việc buộc phải đặt vòng tránh th/ai và ph/á th/ai còn phổ biến hơn.

Nhưng bên trên có chính sách thì bên dưới sẽ có biện pháp đối phó.

Dân làng đã nghĩ ra một kế.

Nếu đứa con đầu lòng là con gái thì sẽ bị bóp cổ đến ch*t rồi nói rằng là do khó sinh. Sau đó sẽ tiếp tục sinh đứa thứ hai, mãi cho đến khi nào là con trai thì dừng.

Vào thời điểm đó, th* th/ể của các bé gái bị bỏ rơi có thể được tìm thấy khắp nơi trên núi.

Mèo hoang, chó hoang được nuôi b/éo tốt săn chắc, không còn sợ người.

Ngay cả khi chúng nhìn thấy một đứa trẻ còn sống, đôi mắt của chúng cũng sẽ phát sáng màu xanh lá cây, chảy nước miếng và nhìn chằm chằm vào đứa bé.

Ngay lúc đó đã xảy ra một chuyện.

Con dâu của một gia đình đột nhiên “Tràng khách*”.

*Tràng khách: có nghĩa là gặp m/a, thấy m/a

Tràng khách, thường được gọi là trúng tà, bị m/a ám.

Thời đó không có cái gọi là hoạt động về đêm, nhà nào cũng đều đi ngủ rất sớm.

Khoảng mười giờ tối, người đàn ông của gia đình đó đột nhiên gào lên một tiếng.

Người dân trong làng đều nhanh chóng mặc quần áo đi giày dép rồi chạy đến hóng chuyện.

Chỉ thấy ông chồng nhà đó bị mất một bên tai, mặt đầy m/áu, đứng trong sân m/ắng to.

Vợ anh ta đứng bên cạnh cười khanh khách, trên mặt và trên vạt áo dính đầy m/áu, hình như trong miệng còn đang nhai thứ gì đó.

Người đàn ông tức gi/ận nhảy dựng lên, càng m/ắng càng hăng.

Dân làng nghe thấy cũng dần dần hiểu ra.

Hóa ra lúc người đàn ông này đang ngủ thì vợ của anh ta đột nhiên kêu đói, gọi anh ta dậy nói muốn ăn.

Vợ anh ta đang mang th/ai, phụ nữ mang th/ai thèm ăn dễ bị đói là chuyện bình thường.

Anh ta cũng không để trong lòng, cho nên tùy tiện lấy hai cái bánh rán còn dư lại.

Ai mà biết người vợ cắn ba cái đã ăn hết, nghẹn đến mức trợn mắt lên nhưng miệng vẫn kêu đói.

Người đàn ông chỉ có thể đi lấy thêm.

Sợ cô ấy lại bị nghẹn, anh ta còn lấy thêm nửa nồi cháo bột ngô.

Một khay đầy hơn mười cái bánh rán.

Vợ anh ta ăn hết cái này đến cái khác giống như con m/a đói đầu th/ai.

Trong nháy mắt đã ăn hết sạch, ngay cả nửa nồi cháo bột ngô cũng không còn.

Người đàn ông nhìn đến mức á khẩu, cuối cùng nhận ra rằng có điều gì đó không ổn.

Với lượng thức ăn này, đừng nói là một phụ nữ mang th/ai, ngay cả một thanh niên mười bảy, mười tám tuổi cũng ăn không nổi!

Anh ta choáng váng, vợ đã ăn xong, nhưng vẫn cười nói với mặt anh ta: "Đói, đói."

"Hết đồ ăn rồi, chịu đói đi!”

Nửa đêm canh ba, anh ta vừa ngạc nhiên vừa sợ hãi, quát một tiếng.

Không ngờ vậy mà vợ anh ta lại tức gi/ận, nhào đến cắn vào tai anh ta!

Anh ta hét lên một tiếng, muốn đẩy người vợ ra.

Nhưng anh ta lo lắng bụng của người vợ nên không dám dùng lực.

Nhưng vợ anh ta lại không quan tâm, vừa cắn vừa x/é, thậm chí còn cắn rá/ch lỗ tai anh ta!

Sau đó còn nhai: “Chóp chép chóp chép”, thậm chí còn bảo: “Ngon, ngon đấy.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đội trưởng tịch thu bút tiêm cấp cứu của tôi, kiếp này tôi tiễn cô ta vào tù

Chương 11
Đội trưởng quản lý tập sự của tôi tự xưng là nữ hoàng thép trong môi trường làm việc kiểu sói. Ngày đầu tiên của đợt sát hạch nơi hoang dã, cô ta đứng giữa lều, tay xách túi rác màu đen, thu sạch mọi tấm thẻ bài cứu mạng của mọi người. "Đã vào Tập đoàn Đỉnh Diệu thì đừng tự coi mình là đứa trẻ to xác. Thuốc xịt côn trùng, thuốc chống dị ứng, túi sơ cứu, tất cả nộp lên hết." Cô ta chìa tay về phía tôi. "Dị ứng không phải bệnh, đó là do ý chí phá vỡ vùng an toàn của cô không đủ kiên định." Kiếp trước, vì sợ ảnh hưởng đến kết quả chuyển chính thức, tôi đã nộp bút tiêm cấp cứu adrenaline. Ba ngày sau, để giành vị trí quán quân trong đợt sát hạch, cô ta dẫn chúng tôi đi đường tắt xuyên qua khu vực cấm có tổ ong độc. Tôi bị ong độc đốt dẫn đến sốc phản vệ, quỳ rạp dưới bùn, tay móc họng cầu xin cô ta trả lại bút tiêm. Cô ta giơ máy quay thể thao lên ghi hình tôi, giọng nói lạnh lùng như một vị thần cao cao tại thượng. "Thưa quý vị trước ống kính, chốn công sở không tin vào nước mắt, không chịu nổi thì chính là thứ phế vật bị đào thải." Tôi đã không chịu nổi và tử vong vì sốc phản vệ. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về đúng ngày báo danh đợt sát hạch hoang dã.
Sảng Văn
Hiện đại
0