[ĐAM] Bách Gia Tỏa

Chương 15 + 16

03/10/2024 08:46

15.

Lúc bắt đầu ban rư/ợu, việc phân rư/ợu được thực hiện theo thứ tự chỗ ngồi.

Bùi Chiêu ngồi ngay cạnh Thái tử, nên theo thứ tự, ta đưa rư/ợu cho Bùi Chiêu trước.

Khi ta cúi xuống, vô tình để lộ chiếc khóa trường mệnh đeo trên cổ , và trong khoảnh khắc đó, đôi mắt Bùi Chiêu lóe lên sự vui mừng.

Lợi dụng lúc uống rư/ợu và chiếc tay áo rộng che chắn, y nhìn ta với ánh mắt đầy hân hoan, như thể đang nói: Cuối cùng ngươi cũng chịu đeo nó rồi à?

Mặt ta bỗng nóng bừng lên, vội vàng chỉnh lại vạt áo để che nó đi.

Đúng lúc này, Bùi Chiêu bỗng giơ chén rư/ợu hướng về phía đối diện, cười lớn nói: “Trương đại nhân, hôm nay vui quá, bản vương kính ngươi một chén!”

Mặc dù lời nói là vậy, nhưng rõ ràng chén rư/ợu của y ngầm hướng về phía ta.

Trương đại nhân ngồi chéo phía đối diện chỉ là một quan nhỏ, từ trước đến nay không có giao tình gì với Bùi Chiêu.

Bị điểm danh mời rư/ợu bất ngờ, hắn có chút luống cuống, vội đứng dậy, hấp tấp đáp lại.

Trong lúc hoảng lo/ạn, rư/ợu của hắn đổ ra đầy đất, khiến các quan viên xung quanh cười ha hả.

Ta chỉ biết lắc đầu ngao ngán trong lòng, thật quá trẻ con.

Sau khi dâng rư/ợu cho y, người tiếp theo chính là Thái tử.

16.

Khi ta dâng rư/ợu lên cho Thái tử, không biết hắn đang mưu tính gì, lại mỉm cười nói với ta: “Hôm nay bản điện hạ cũng rất vui, đặc biệt ban cho Nhạn Trầm đại nhân một chén rư/ợu.”

Nói xong, hắn tự tay nhận lấy bình rư/ợu, rót cho ta một chén.

Ta thoáng ngạc nhiên, mỉm cười đáp: “Đây là rư/ợu thánh thượng ban, là vinh hạnh lớn lao, vi thần không dám vượt quyền.”

“Không sao, phụ hoàng luôn rất yêu quý ngươi mà. Chỉ một chén rư/ợu thôi, người sẽ không trách đâu.” Thái Tử nói, rồi đưa chén rư/ợu về phía ta.

Ta không nhận ngay mà quay đầu nhìn Khải vương, thấy lão ta đang chăm chú thưởng thức ca múa nhạc, hoàn toàn không để ý đến bên này.

“Đại nhân không uống, chẳng lẽ trong rư/ợu có đ/ộc?” Thái Tử đột nhiên biến sắc, giọng nói cũng trở nên khoa trương.

“Làm sao có thể? Điện hạ nói đùa rồi.”

“Vậy thì uống một chén đi.”

Đang do dự, Bùi Chiêu thấy vậy bèn cười nói: “Chỉ là một chén rư/ợu mà thôi, thân phận của Thái Tử tôn quý, hà tất phải căng thẳng với một người không quan trọng? Hay để hoàng thúc uống thay, tiện thử xem rư/ợu này có đ/ộc không?”

Nói xong, y liền vươn tay ra định nhận chén rư/ợu.

Thái Tử vội vàng đưa tay ngăn lại, “Hoàng thúc chậm đã, cháu sao dám làm phiền hoàng thúc? Vẫn nên để Nhạn Trầm đại nhân thử giúp chúng ta thì hơn!”

Nói rồi y nhìn về phía ta, “Nhạn Trầm đại nhân, xin mời!”

Ta biết không thể không uống, nếu không Bùi Chiêu nhất định sẽ tìm cách uống thay ta, nên đành cắn răng nâng chén rư/ợu lên uống cạn.

Ta đảo ngược chén rư/ợu lại để cho Thái Tử thấy đáy cốc trống không, “Thái Tử điện hạ giờ đã yên tâm rồi chứ?”

Thái Tử mỉm cười, nói: “Ta đương nhiên biết rư/ợu này không có đ/ộc, vừa rồi chỉ là đùa với Nhạn Trầm đại nhân thôi, chắc đại nhân sẽ không để bụng chứ?”

“Dĩ nhiên là không,” Ta đáp.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi lỡ tay nhuộm hồng quốc bảo gấu trúc

Chương 11
Giới thiệu: Trong ngày đầu tiên đi làm tại cơ sở nghiên cứu gấu trúc, thực tập sinh Mễ Lạc đã giặt bộ đồng phục màu đỏ, không ngờ thuốc nhuộm bị phai ra khiến bảo vật quốc gia "Tích Tiếu" bị nhuộm thành màu hồng. Video phát trực tiếp sự việc này nhanh chóng lan truyền khắp mạng xã hội, khiến cư dân mạng bùng nổ, còn giám đốc vườn thú thì cầm dao lao đến hiện trường. Thế nhưng, thật bất ngờ khi chính chú gấu trúc lại đem lòng yêu thích màu hồng này, thậm chí còn tự "trang điểm" và tạo dáng, tạo nên một cơn sốt nổi tiếng khắp nơi. Mễ Lạc từ chỗ suýt bị sa thải đã lội ngược dòng trở thành nhân viên chăm sóc xuất sắc. Điều kinh ngạc hơn cả là cậu có thể nhìn thấy những dòng suy nghĩ của gấu trúc dưới dạng phụ đề, từ đó phơi bày âm mưu đáng sợ đằng sau việc kiểm soát bằng chip công nghệ cao. Một cuộc phiêu lưu kỳ ảo về bảo vật quốc gia, công nghệ và nhân tính, vừa đầy ắp tiếng cười lại vừa ấm áp cảm động.
0