Ông lão cười khẽ, Tạ Dục nhìn sang, "Cậu làm vậy không có ích gì, nếu cậu ấy thực sự không muốn ở lại, có thể trực tiếp tan biến vào trời đất, đến lúc đó cậu tính sao? Một xấp giấy vàng mã đ/ốt đi cũng chẳng thu lại được mảnh h/ồn nào."
Tạ Dục im lặng hồi lâu. Anh nói: "Tôi muốn nhìn thấy em ấy."
Ông lão gật đầu. Cũng chẳng chuẩn bị gì cầu kỳ, ông lấy ra ba nén hương vái lạy rồi châm lửa. Qua làn khói mờ ảo, Tạ Dục chỉ thấy một tia nắng rọi qua cửa sổ. Ngoài ra, chẳng còn gì khác.
Anh đang định nổi trận lôi đình thì dưới ánh nắng đột nhiên hiện lên một bóng người màu trắng. Rất mờ nhạt, nhìn kỹ lại thấy giống như ảo giác. Nhưng dù có mờ đến đâu, Tạ Dục vẫn có thể nhận ra.
"Tiểu Tước..." Tạ Dục bỗng chốc như quên mất cách nói chuyện. Anh theo bản năng tiến lên vài bước, rồi lại đột ngột dừng lại, không dám tiến thêm.
"Tiểu Tước, anh..." Anh có bao điều muốn nói. Nhưng vừa mới mở lời, cái bóng ấy đã dần nhạt đi, tan biến vào không khí theo làn khói hương.
"Ồ, tán rồi." Giọng ông lão vang lên, "Đúng là một lời cũng không muốn nói với cậu mà."
Tạ Dục ngẩn ngơ, quay đầu hỏi: "Cái gì?"
Ông lão kia đã không còn ở lại, đi khập khiễng ra về. Lúc đi còn lẩm bẩm: "Người ta nói oan oan tương báo bao giờ mới dứt, ôi chao... thế này là dứt rồi đấy thôi..."
Tạ Dục đứng cô đ/ộc trong ngôi nhà rộng lớn, hồi lâu sau mới bật cười thành tiếng. Anh đi tới bên qu/an t/ài băng, nhìn người nằm bên trong như đang nhìn kẻ th/ù h/ận nhất đời này. Từng giọt nước mắt rơi xuống mặt kính, anh thì thầm tự hỏi: "Em gh/ét anh đến mức này sao..."
Đêm đó, giữa vô số đầu lọc t.h.u.ố.c và rư/ợu tràn lan trên sàn, căn biệt thự bốc ch/áy dữ dội. Tạ Dục bế t.h.i t.h.ể Lý Tiểu Tước lao ra ngoài, nhưng biển lửa bủa vây chặn đứng lối đi. Cầu thang gỗ sụp đổ tan tành, Tạ Dục thở dốc nhìn người trong lòng. Sau đó, anh thong thả quay trở lại đường cũ.
"Nói cái gì mà tan biến, Lý Tiểu Tước, đừng hòng lừa anh."
"C.h.ế.t rồi em cũng đừng mong thoát khỏi anh..."
Lửa bén lên gấu áo Tạ Dục, anh đứng yên không nhúc nhích, chỉ cúi đầu chăm chú nhìn Lý Tiểu Tước, "C.h.ế.t cũng phải ở bên nhau. Anh sẽ không buông tha cho em..."
"Anh sẽ không buông tha cho em." Anh cứ lẩm bẩm như thế, mặc cho ngọn lửa nuốt chửng lấy mình. Mặc cho những yêu h/ận đó, cuối cùng đều hóa thành một nắm tro tàn.
[Hết]
Mình giới thiệu một bộ khác do nhà mình đã up lên web Dammy ạ:
ĐÓA HOA TÔI YÊU NHẤT
Trước lúc lâm chung, anh trai đã giao đứa trẻ mà anh ấy và người tình đồng giới nhận nuôi cho tôi. Anh c/ầu x/in tôi hãy nuôi dưỡng Quý Di Tinh đến năm mười tám tuổi.
Tôi chán gh/ét anh trai mình, tự nhiên cũng chán gh/ét cả Quý Di Tinh. Vì vậy, dù sống chung dưới một mái nhà, tôi chưa bao giờ cho Quý Di Tinh lấy một sắc mặt tốt lành.
Vào ngày cậu tròn hai mươi tuổi, tôi đã nóng lòng mà c/ắt đ/ứt mọi qu/an h/ệ với cậu.
Về sau, Quý Di Tinh đ.á.n.h sập công ty của tôi, ép tôi phải cúi đầu trước cậu.
Khi đ/è tôi trên giường, cậu gằn giọng: "Chú nhỏ, chú có biết không? Tôi thật sự h/ận c.h.ế.t chú rồi."
Tôi nhìn gương mặt tuyệt vọng mà dữ tợn của cậu, bất chợt mỉm cười: "Cháu h/ận chú điều gì chứ?"
Cậu bỗng sững sờ, một giọt lệ rơi xuống mặt tôi, "Chẳng qua cháu chỉ h/ận vì chú không đủ yêu cháu mà thôi."
Chương 1:
1.
Nhận được điện thoại từ bệ/nh viện, tôi ngồi trước bàn làm việc, hút liên tiếp ba điếu th/uốc.
Trợ lý thận trọng hỏi tôi: "Giám đốc Kiều, anh có muốn đi xem một chút không?"
"Không đi, tôi chẳng có người anh trai nào cả."
Cậu ta đáp vâng rồi lui ra. Tôi lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, cho đến khi tia nắng cuối cùng của hoàng hôn tan biến trước mắt. Cuối cùng, tôi vẫn đứng dậy, cầm lấy chìa khóa xe và bước ra ngoài.
Kiều Thời Vũ nằm trong một bệ/nh viện tư nhân tốt nhất, trong phòng bệ/nh là sự xa hoa không thiếu thứ gì. Chỉ có điều, người đàn ông đang nằm cô đ/ộc trên giường kia, dù có dùng bao nhiêu vàng bạc gấm vóc đắp lên cũng chẳng che giấu nổi vẻ tiều tụy, g/ầy mòn.
Anh đeo mặt nạ dưỡng khí, trên đó mờ đục những hơi nước vì kích động. Anh khó khăn nhìn về phía tôi: "Tiểu Niên, em đến rồi."
Cậu bé ngồi bên cạnh đang xoắn xuýt ngón tay, khẽ lén nhìn tôi một cái rồi lại nhanh chóng cúi gằm mặt xuống.
"Đừng gọi tôi như thế." Cái tên "Tiểu Niên" đó chỉ thuộc về người anh trai dịu dàng, trầm ổn trong ký ức của tôi, chứ không thuộc về Kiều Thời Vũ hiện tại nữa.
Tôi kéo ghế ngồi xuống bên cạnh: "Chẳng phải lúc đầu yêu đến c.h.ế.t đi sống lại sao? Vì hắn mà đoạn tuyệt với gia đình, làm ba mẹ tức c.h.ế.t, sao giờ chỉ còn mình anh nằm đây thế này?" Tôi mỉa mai anh, nhưng nhìn vào đôi mắt buồn bi t.h.ả.m của anh, lòng tôi chẳng thấy chút khoái cảm nào.
"Ngày đó, là anh quá khốn nạn, giờ đây cũng coi như là báo ứng của anh."
"Tiểu Niên, anh chẳng còn sống được mấy ngày nữa. Đợi anh c.h.ế.t rồi, anh sẽ đi tạ tội với ba mẹ."
"Chỉ là, Di Tinh vô tội. Sau khi anh đi, nó không người trông nom, coi như đây là việc cuối cùng anh c/ầu x/in em, em hãy thay anh nuôi nó khôn lớn!"
"Di sản của anh, anh chia làm hai phần, một phần để lại cho em, một phần đợi khi nó hai mươi tuổi, em giúp anh giao lại cho nó."
"Nếu có thể, anh muốn được ch/ôn ở Mai Viên, anh đã m/ua sẵn m/ộ phần ở đó rồi, em có nguyện ý đến chủ trì tang lễ cho anh không?" Anh thều thào dặn dò hậu sự.
Tôi nhìn anh, bỗng thấy lòng mình hoang hoải một vùng.
Quý Di Tinh ngước mắt nhìn anh, đôi mắt như hai trái nho đen đong đầy nước lệ, nhưng nó vẫn cố nhịn không để rơi xuống.
Không khí quá nặng nề khiến tôi ngạt thở, tôi đứng dậy định rời đi. Nhưng lại bị tiếng gọi gấp gáp của anh giữ lại. Anh vừa kích động, máy đo nhịp tim liền bắt đầu d.a.o động dữ dội.
Quý Di Tinh lập tức đưa tay níu lấy tôi, đó là lần đầu tiên tôi nghe đứa trẻ đó lên tiếng. Giọng nó mang theo tiếng khóc, c/ầu x/in tôi đầy tội nghiệp: "Chú ơi, chú đừng đi vội, chú nghe ba nói nốt được không ạ?"
Tôi dừng bước, hít sâu một hơi, không nói gì. Giọng Kiều Thời Vũ nhỏ dần, vô cùng gian nan: "Tiểu Niên, anh trai c/ầu x/in em!"
Tôi nhắm mắt lại, ngăn vị cay nồng nơi sống mũi: "Từ ngày ba mẹ mất, tôi đã không còn anh trai nữa rồi."
2.
Tôi vốn không phải kẻ hay khóc. Thế nhưng từ bệ/nh viện bước ra, tôi quệt ngang mặt mình, chỉ thấy một bàn tay lạnh giá vì nước mắt.
Thuở nhỏ, tôi luôn nghĩ ông trời đối xử với mình rất tốt. Tôi sinh ra trong một gia đình giàu sang, ba mẹ yêu thương hòa thuận, còn có một người anh trai chín chắn và hết mực thương em trai. Kiều Thời Vũ lớn hơn tôi mười một tuổi, từ khi chào đời, tôi đã lớn lên trong vòng tay của anh và ba mẹ.
Năm tôi bắt đầu hiểu chuyện, mọi thứ đột ngột xoay chuyển theo chiều hướng tồi tệ. Kiều Thời Vũ dẫn người tình đồng giới của mình về nhà. Tim của ba tôi vốn không tốt, ngay khoảnh khắc Kiều Thời Vũ quỳ xuống khăng khăng đòi kết hôn với người kia, ông đã lên cơn phát bệ/nh. Không c/ứu kịp.
Tại sao Kiều Thời Vũ không quay đầu lại? Có lẽ vì anh quá yêu người kia, hoặc có lẽ vì anh chẳng còn mặt mũi nào để đối diện với mẹ và tôi nữa. Tóm lại mấy năm đó, trong nhà không còn tiếng cười nói, cũng chẳng ai nhắc đến cái tên Kiều Thời Vũ.
Mẹ và ba quen nhau từ thời trẻ, yêu nhau mấy chục năm, sinh ra hai đứa con. Sau khi ba mất, sinh mạng của bà cũng héo hon một cách nhanh chóng, giống như một đóa hoa không còn cách nào hấp thụ chất dinh dưỡng nữa. Tôi đã khóc, đã van xin, nhưng cuối cùng chỉ có thể bất lực nhìn mẹ cũng rời bỏ tôi mà đi.
Tôi h/ận Kiều Thời Vũ, nhưng lúc này đứng giữa làn tuyết lạnh lẽo ngoài bệ/nh viện, trong đầu tôi lại hiện lên hình ảnh thuở nhỏ anh bế tôi, nhéo cái mặt đỏ bừng vì khóc của tôi mà cười dỗ dành.
Tôi muộn màng nhận ra rằng, tôi h/ận anh, nhưng tôi cũng chỉ còn mình anh là người thân. Sau khi anh đi, thế gian này sẽ chẳng còn ai chung dòng m.á.u với tôi nữa.
Cuối cùng, tôi cũng trở thành một đứa trẻ mồ côi đúng nghĩa. Giống hệt như đứa trẻ mà anh nhận nuôi vậy.