Đại trạch viện này, thật chẳng có gì thú vị.

Ai ai nói chuyện cũng uốn éo, lời thì cười cợt mà lòng lại h/ận không thể lao lên cắn x/é ngươi một trận.

Bảo sao Tạ Thời An không thích ở trong phủ lâu.

Ai lại muốn mỗi ngày vừa mở mắt ra đã phải đối diện với vô số gương mặt giả tạo chứ?

Nhưng hắn đã gh/ét như vậy, vì sao còn muốn kéo ta vào chốn này…

Động tác chải tóc của Đậu Khấu thực sự không thể gọi là dịu dàng.

Chải xong, nàng ta lại tùy tiện quẹt mấy nhát phấn hồng lên mặt ta.

Làn da trắng ngần bị trát một lớp chì trắng dày cộm, cảm giác chỉ cần mở miệng nói một câu là phấn có thể rơi lả tả xuống.

Môi bị tô đỏ chói, trông chẳng khác nào một con yêu quái ăn th!t người.

Nhìn vào gương, ta đá/nh giá gương mặt đậm son dày phấn của mình—ừm, trông cũng khá giống một mụ tú bà chuyên đón khách ở thanh lâu đấy chứ.

Đậu Khấu hài lòng gật đầu, vừa ngáp dài vừa đỡ lấy tay ta:

"Di nương, mau đi thôi, không thể để tam phu nhân chờ lâu được!"

Lúc này trời vừa tảng sáng, y phục Đậu Khấu chuẩn bị cho ta mỏng manh vô cùng.

Ta đứng dưới hành lang trước chủ viện, cơn gió lạnh quét qua, giá rét thấm tận xươ/ng tủy.

Lạnh quá.

Trời càng lúc càng sáng, trong phòng cuối cùng cũng có động tĩnh.

Ngọc Thúy vén rèm cửa nhìn thấy ta, thoáng gi/ật mình, sau đó liếc mắt chỉ tay về phía Đậu Khấu:

"Con nha đầu ranh m/a này."

Đậu Khấu tinh nghịch nháy mắt với nàng ta:

"Hảo tỷ tỷ, muội chỉ làm theo lời dặn của tỷ thôi mà!"

Rèm cửa được vén lên, hơi ấm từ trong phòng phả ra khiến ta hơi híp mắt lại.

Còn chưa kịp định thần, ta đã bị Đậu Khấu đẩy mạnh vào trong.

Đầu gối chợt bị ai đó thúc một cái, đến khi hoàn h/ồn, ta phát hiện mình đã quỳ trên mặt đất.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0