Giấu kín yêu thương

Chương 07

08/02/2026 20:46

Tôi cứ thế ngơ ngẩn đi theo Hứa Mục Khanh.

Khi tỉnh táo lại thì đã ngồi trong xe, hắn đang cúi người sang giúp tôi cài dây an toàn.

Bên ngoài cửa kính là khung cảnh phố xá nhộn nhịp, ánh đèn neon rực rỡ xuyên thủng màn đêm.

Nhìn gương mặt góc cạnh của Hứa Mục Khanh ngay sát bên, tôi ngớ người hỏi: "Hứa Mục Khanh, chúng ta đi đâu thế?"

Hắn tranh thủ đặt một nụ hôn lên môi tôi, đáp lời: "Nhà tôi."

Cái hôn quá đỗi tự nhiên khiến mặt tôi đỏ bừng: "Ừ..."

Chờ đã, đi đâu cơ?

"Nhà anh á?"

Linh tính mách bảo chuyện chẳng lành, tôi lắp bắp: "Giờ muộn thế này đến nhà anh có phải đột ngột quá không..."

Hứa Mục Khanh thản nhiên: "Không sao, tôi ở một mình."

"Hơn nữa cách âm tốt lắm, không làm phiền ai đâu." Hắn bổ sung thêm.

Tôi vội với tay kéo khóa cửa: "Cho tôi xuống xe."

Trời ơi đây không phải đường về nhàaaaa.

Tiếng khóa cửa vang lên đúng lúc, động cơ khởi động, những vệt sáng loang lổ in hằn lên gương mặt bên của Hứa Mục Khanh.

Giọng hắn dịu dàng: "Tôi có ăn th!t em đâu mà sợ."

Tôi nhăn mặt: "Hứa Mục Khanh, ngày mai tôi còn phải đi học."

Hắn nhanh nhảu đáp: "Sáng mai tôi đi làm, tiện thể đưa em luôn."

Vắt óc nghĩ thêm lý do thoái thác, tôi bị hắn thẳng thừng bóc mẽ: "Thôi khỏi nghĩ, không có cửa đâu."

Đành bất lực ngồi phịch xuống ghế phụ, tôi nghịch sợi dây treo trên xe của hắn: "Nhất định phải đến nhà anh sao?"

"Đến nhà em cũng được."

Tôi đơ người, nghĩ về căn phòng trọ chật chội tồi tàn của mình, lắc đầu: "Thôi bỏ đi."

Nơi ẩm thấp tối tăm ấy, làm sao xứng để Hứa Mục Khanh đặt chân tới.

Thực ra từ lần đầu gặp, tôi đã biết hắn và tôi thuộc hai thế giới khác biệt.

Hắn hiển nhiên là công tử nhà giàu, được nuôi dưỡng quý phái trong nhung lụa.

Còn tôi lớn lên từ trại mồ côi, lăn lộn giữa xã hội, vật lộn mãi mới thoát khỏi vũng bùn.

Nếu phải ví khoảng cách giữa chúng tôi, có lẽ giống như bướm giữa rừng hoa và kiến dưới đất bùn.

Như cảm nhận được tâm trạng tôi chùng xuống, lúc dừng đèn đỏ, Hứa Mục Khanh lại cúi sang hôn lên môi tôi. Nhanh đến mức tôi chưa kịp phản ứng thì hắn đã ngồi lại vị trí cũ.

Tôi lẩm bẩm: "Ngay giữa đường đấy... anh liều thật."

Hứa Mục Khanh nghiêm mặt: "Cuộc đời đâu có nhiều khán giả thế."

Hắn nắm ch/ặt tay trái tôi, giọng kiên định: "Sống cho mình là đủ."

Một câu trả lời giản đơn. Nhưng trái tim tôi chợt dịu lại.

Tôi khẽ cằn nhằn: "Khéo dỗ ngọt..."

Dù vậy, tôi vẫn vô thức siết ch/ặt tay hắn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lên nhầm xe.

Chương 10
Con gái tôi lần đầu tiên bị quỷ nhập là năm lên ba, đúng ngày tôi ly hôn. Con bé đột nhiên nói: “Đừng đi, dù sao ông ta… cũng sắp chết rồi!” Kết quả... Chồng tôi trên đường đưa tiểu tam đi khám thai thì gặp tai nạn xe. Cả xe chết sạch. Năm nay ăn Tết, tôi về quê chịu tang cụ cố. Vì đang gấp nên tiện tay gọi một chuyến xe đi chung. Xe đến nơi. Đứa con gái đang nằm trong lòng tôi bỗng mở mắt. Khuôn mặt nó đầy vẻ kinh hoàng, cất tiếng thét bằng giọng khàn đục chỉ người già mới có: “Lên xe sẽ chết! Người chết mới lên xe!” Giọng nói đó… Giống hệt giọng của cụ cố đang nằm trong quan tài.
12
7 Cảm giác dòm ngó Chương 13
11 Anh Em Giao Dịch Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

A Nguyên

Chương 7
Trong bữa tiệc liên hoan của đồng môn, cô nữ sinh học viên tiến sĩ khóa dưới của Trần Triệt vô tình uống say, mắt đỏ hoe hỏi anh: "Sư huynh, nếu có một cơ hội được lựa chọn lại, người kết hôn với anh có phải là em không?" Thái độ của Trần Triệt lạnh lùng đến lạ thường: "Uống say rồi thì đừng có giở trò điên khùng, tôi nghĩ kiểu người như cô không thích hợp để ở lại phòng thí nghiệm đâu. Nếu cô còn tiếp tục như vậy, chúng tôi không ngại để cô chuyển xuống hệ thạc sĩ rồi buộc thôi học đâu." Anh chưa bao giờ dùng những lời lẽ nghiêm trọng và chói tai đến thế để nói với người khác. Lẽ ra tôi nên cảm thấy an tâm mới phải. Thế nhưng đêm đó, sau khi tôi đã ngủ, anh lại đứng ngoài ban công hút thuốc suốt cả đêm. Về sau, anh dồn tài nguyên, tạo dựng dữ liệu, sắp xếp chỗ ở cho cô nữ sinh nhỏ bé ấy, tôi đều coi như không thấy. Cho đến nửa năm sau, tôi bình thản đề nghị ly hôn. Trần Triệt run rẩy đôi tay, sững sờ và lúng túng: "A Nguyên, em chưa từng nói là em bận tâm..." "Ừ, tôi lười bận tâm thôi. Bởi vì, thực sự thấy ghê tởm lắm."
Hiện đại
Nữ Cường
Sảng Văn
0