Tôi đứng dậy nói: "Tổng giám đốc Phó, tôi muốn tìm một người thực ra rất dễ, không cần ai cố ý gọi. Hơn nữa, nếu tôi không muốn đến, thì cũng chẳng ai kéo nổi tôi tới.”
Tôi đẩy tờ đơn ly hôn về phía anh ta lần nữa.
"Tổng giám đốc Phó nên đọc kỹ đi, em đợi điện thoại của anh."
Vừa bước đến cửa, Phó Yến đã đuổi theo kéo tay tôi lại.
"A Ngật! Anh không ly hôn! Nếu em cảm thấy anh làm chưa đủ tốt, anh có thể c/ắt đ/ứt với Lê Tùng. Em là Omega của anh, em không được rời xa anh!"
Tôi bực mình: "Tổng giám đốc Phó đúng là lợi hại thật, vừa mới bò ra khỏi giường của tình nhân, quay đầu đã có thể ân ân ái ái với Omega liên hôn của mình.”
Phó Yến mặt đen lại: "A Ngật, là em không cho anh đ/á/nh dấu em, nên anh tìm người khác.”
"Trùng hợp thế ư? Tìm tình nhân mà người nào cũng giống Lê Tùng? Gương mặt thì làm bản thay thế của Lê Tùng, trên giường thì tôi thay thế?”
Tôi cười nhìn anh ta, lần đầu nói ra lời đe dọa: "Tổng giám đốc Phó coi nhà họ Lê chúng tôi là cái gì?"
Phó Yến im bặt.
Cậu nhóc chạy tới.
Phó Yến quắc mắt: "Cậu còn dám đến?"
Cậu nhóc liếc anh ta một cái rồi đưa tôi chiếc kính râm bỏ quên trên bàn, giọng cung kính:
"Tổng giám đốc Lê, anh quên đồ ạ."
Phó Yến ngạc nhiên nhìn tôi và cậu nhóc: "Hai người quen nhau?"
Tôi mỉm cười: "Tổng giám đốc Phó cứ bận rộn suốt, bận đủ thứ nhưng không chịu bận tâm đến người cần quan tâm. Tiểu Dị theo anh nửa năm, người nhà bệ/nh nặng muốn xin tiền mà gặp mặt anh còn không được, đành phải tìm em."
Tiểu Dị gật đầu.
"Tôi luôn biết ơn Tổng giám đốc Lê."
Tôi đã nói rồi, Phó Yến căn bản chẳng phải người tốt.
Trong xươ/ng tủy chỉ toàn ích kỷ và lạnh lùng.
Anh ta bảo trong lòng có Lê Tùng, không theo đuổi được, liền nuôi mấy bản sao ở bên ngoài.
Vừa ngủ với họ vừa giả vờ tình cảm sâu nặng.
Nuôi người bên ngoài nhưng trong thâm tâm lại kh/inh thường họ.
Như cách anh ta kh/inh thường tôi vậy.
Chúng tôi là gì chứ? Chẳng qua đều là phụ kiện và đồ trang sức của Phó Yến mà thôi.