Anh em nhà cho Beagle

Chương 13

02/02/2026 16:09

Tôi đứng dậy nói: "Tổng giám đốc Phó, tôi muốn tìm một người thực ra rất dễ, không cần ai cố ý gọi. Hơn nữa, nếu tôi không muốn đến, thì cũng chẳng ai kéo nổi tôi tới.”

Tôi đẩy tờ đơn ly hôn về phía anh ta lần nữa.

"Tổng giám đốc Phó nên đọc kỹ đi, em đợi điện thoại của anh."

Vừa bước đến cửa, Phó Yến đã đuổi theo kéo tay tôi lại.

"A Ngật! Anh không ly hôn! Nếu em cảm thấy anh làm chưa đủ tốt, anh có thể c/ắt đ/ứt với Lê Tùng. Em là Omega của anh, em không được rời xa anh!"

Tôi bực mình: "Tổng giám đốc Phó đúng là lợi hại thật, vừa mới bò ra khỏi giường của tình nhân, quay đầu đã có thể ân ân ái ái với Omega liên hôn của mình.”

Phó Yến mặt đen lại: "A Ngật, là em không cho anh đ/á/nh dấu em, nên anh tìm người khác.”

"Trùng hợp thế ư? Tìm tình nhân mà người nào cũng giống Lê Tùng? Gương mặt thì làm bản thay thế của Lê Tùng, trên giường thì tôi thay thế?”

Tôi cười nhìn anh ta, lần đầu nói ra lời đe dọa: "Tổng giám đốc Phó coi nhà họ Lê chúng tôi là cái gì?"

Phó Yến im bặt.

Cậu nhóc chạy tới.

Phó Yến quắc mắt: "Cậu còn dám đến?"

Cậu nhóc liếc anh ta một cái rồi đưa tôi chiếc kính râm bỏ quên trên bàn, giọng cung kính:

"Tổng giám đốc Lê, anh quên đồ ạ."

Phó Yến ngạc nhiên nhìn tôi và cậu nhóc: "Hai người quen nhau?"

Tôi mỉm cười: "Tổng giám đốc Phó cứ bận rộn suốt, bận đủ thứ nhưng không chịu bận tâm đến người cần quan tâm. Tiểu Dị theo anh nửa năm, người nhà bệ/nh nặng muốn xin tiền mà gặp mặt anh còn không được, đành phải tìm em."

Tiểu Dị gật đầu.

"Tôi luôn biết ơn Tổng giám đốc Lê."

Tôi đã nói rồi, Phó Yến căn bản chẳng phải người tốt.

Trong xươ/ng tủy chỉ toàn ích kỷ và lạnh lùng.

Anh ta bảo trong lòng có Lê Tùng, không theo đuổi được, liền nuôi mấy bản sao ở bên ngoài.

Vừa ngủ với họ vừa giả vờ tình cảm sâu nặng.

Nuôi người bên ngoài nhưng trong thâm tâm lại kh/inh thường họ.

Như cách anh ta kh/inh thường tôi vậy.

Chúng tôi là gì chứ? Chẳng qua đều là phụ kiện và đồ trang sức của Phó Yến mà thôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Phí khám Beta không bao gồm dịch vụ tư vấn tâm lý.

Chương 23
Tôi từng chết một lần. Trực liền ba mươi sáu tiếng, tim ngừng đập, gục xuống hành lang phòng cấp cứu. Trong tay vẫn nắm chặt hộp sữa dâu chưa kịp mở. Mở mắt ra lần nữa, tôi trở thành một bác sĩ quân y Beta – kiểu người mờ nhạt nhất trong bệnh viện quân khu. Không ngửi được tin tức tố, cũng không bị nó chi phối. Trong cái thế giới tôn sùng Alpha này, tôi gần như là một “tấm khiên sống”. Cho đến khi tôi được cử đi thay băng cho Alpha nguy hiểm nhất toàn quân khu. Ai cũng sợ hắn. Tin tức tố của hắn khiến Alpha khác theo bản năng mà lùi lại, khiến Omega ngất ngay tại chỗ, còn Beta thì nôn mửa không ngừng. Nhưng khi tôi đẩy cửa phòng bệnh, hít một hơi... Chẳng có gì cả. “Hình như chỉ có gió… Không biết có phải do điều hòa không.”
2.21 K
2 Hận Tôi Đi Chương 15
9 Vãn Bạc Chương 13
10 Không thể tin nổi Chương 17

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trong hỷ đường dựng bài vị ngoại thất, ta không hầu hạ nữa.

Chương 6
Sau khi ta cùng Lục Ngôn đính ước. Trong tu viện ni cô có một đạo cô ôm quần áo người tình nhảy sông tự vẫn. Ta chỉ thở dài thương cảm vì nàng tiểu đạo cô mắc kẹt trong tình ái, nào ngờ đâu. Vào ngày thành hôn, Lục Ngôn ôm khám bài vị bước vào hỷ đường. "Trần Tuế Ninh, chính ngươi đã bức tử Lan Nhi của ta, nếu ngươi nhất quyết muốn lấy ta, chỉ có thể đứng sau Lan Nhi, làm thiếp." Ta nhìn hắn nói năng đầy vẻ chính nghĩa, trước mặt đông đủ khách khứa bịa đặt chuyện ta ngược đãi một tiểu đạo cô. Ta bật cười. "Công tử Lục tình sâu nghĩa nặng, ta thật cảm phục vô cùng." "Nhưng họ Lục đời đời thanh liêm, môn đệ hiển hách, cớ sao chuyện tình cảm giữa ngươi và cô nàng Lan Nhi này không đưa ra ánh sáng, lại đợi đến ngày thành hôn của hai ta mới nhắc đến?" Kẻ vô lại muốn đổ tội oan lên đầu ta, nhưng ta đâu phải thứ mềm yếu để ngươi bóp nặn.
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
8